Chương 49: (Vô Đề)

Trần Kỳ Chiêu quả thực có chút kinh ngạc khi nhìn thấy cái tên này, giống như lúc đầu sau khi sống lại phát hiện ra Tần Hành Phong có quan hệ với Lâm Sĩ Trung vậy. Cậu không ngờ được rằng Tần Vân Hiên đã từng là cổ đông của Thịnh Minh.

Sau này Thịnh Minh với tư cách là quân cờ của Lâm Sĩ Trung, đầu tiên là bị đào rỗng bên trong, quản lý cấp cao đều là người do ông ta sắp xếp. Ở kiếp trước, cậu cũng đã lãng phí rất nhiều thời gian để tra dự án của Thịnh Minh bởi vì quá nhiều bằng chứng đã bị Lâm Sĩ Trung xóa sạch. Thịnh Minh nhìn từ bề ngoài thì phá sản là do kinh doanh không thoả đáng, thậm chí cả thông tin của cổ đông chỉ có thể được nhìn thấy ở những thay đổi trong những năm gần đây.

Cho nên năm đó cậu không tra được nhà họ Tần.

Ở thành phố S, nhà họ Tần kém xa so với Trần Thị, càng về sau còn có dấu hiệu sa sút, nhiều công ty con bị thu mua. Trần Kỳ Chiêu không cho rằng nhà họ Tần có liên quan gì đến Lâm Sĩ Trung, kiếp trước hai bên không có giao thiệp làm ăn cũng không có giao nhau trong quyền tài sản, thậm chí khi nhà họ Tần gặp phải cú đánh sâu vào thị trường mà sa sút thì cũng không thấy Lâm Sĩ Trung ra tay giúp đỡ, thậm chí Lâm Sĩ Trung còn âm thầm đạp cho mấy phát.

Thấy vậy, Trần Kỳ Chiêu ngay lập tức kiểm tra tỷ lệ nắm giữ cổ phần của Tần Vân Hiên tại Thịnh Minh và phát hiện tỷ lệ này còn khá cao. Với đà phát triển hiện tại của Thịnh Minh, Tần Vân Hiên không có lý do gì để từ bỏ công cụ kiếm tiền này và nhường vốn chủ sở hữu cho người khác.

Lúc đó cậu cũng không điều tra sâu chuyện này bởi vì nhà họ Tần không liên quan gì đến mâu thuẫn của nhà cậu. Nhưng giờ nhìn lại, Lâm Sĩ Trung chưa bao giờ nương tay với những đối tượng hết giá trị lợi dụng với ông ta, những công ty và người bị ông ta lợi dụng lúc trước không một ai có kết cục tốt đẹp, chẳng hạn như Tần Hành Phong hay kim chủ của Phó Ngôn Vũ

- Phương Trình Kiệt.

Vậy rất có thể, nhà họ Tần cũng là một kẻ không may mắn trong trận bày bố của Lâm Sĩ Trung.

Trần Kỳ Chiêu nghĩ đến đây thì mở danh bạ điện thoại tìm Tần Vân Hiên.

Sau khi Tần Hành Phong gặp chuyện không may vào năm ngoái, Tần Vân Hiên đã kết bạn với cậu. Sau đó, cậu ta đã mời cậu đi uống rượu vài lần nhưng cậu đều từ chối. Trước đây là bởi vì cậu không biết rõ về Tần Vân Hiên, nhưng bây giờ đã không giống với lúc trước, làm bạn với kẻ xui xẻo kia có thể khiến vài người nào đó càng thêm xui xẻo.

Gần đây có khá nhiều chuyện xảy ra, chuyện kiểm tra sức khỏe của nhà họ Trần cuối cùng đã được đẩy sang tháng sau, Trần Kiến Hồng đã đi công tác liên tục mấy ngày không về nhà. Trên người Trần Thời Minh phải gánh không ít chuyện, đến cả nhóm trợ lý dưới quyền cũng làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, nhưng dù vậy thì công việc của anh ấy cũng không xuất hiện bất kỳ vấn đề gì.

Bộ phận quản lý cấp cao đã chờ đợi để xem trò cười của Trần Thời Minh và Trần Kỳ Chiêu nhưng Trần Kỳ Chiêu quả thực đã gây náo loạn trong mấy ngày đầu sau đó trực tiếp quăng lưới bắt cá, đi làm cũng lười biếng. Cho dù đã biết cậu hai nhà họ Trần là cái đồ ăn hại không đỡ dậy nổi nhưng bọn họ cũng không ngờ được cái người này không kiên trì nổi dù chỉ một tuần. Về phần bọn họ giờ cũng chỉ có thể xem Trần Thời Minh như cá gặp nước, không thể bắt được chút nhược điểm nào của anh ấy.

Tưởng Vũ Trạch cũng chú ý tới điều này, tuy rằng động tác của Trần Thời Minh là nhằm vào trên dưới tổng bộ nhưng cái loại điều tra triệt để này không thể nghi ngờ là đã mang đến cho anh ta rất nhiều phiền phức, không ít người ngo ngoe rục rịch trong công ty đã dẹp bỏ tâm tư, những lời nói của anh ta cũng không có thể làm cho những người này chủ động mạo hiểm. Từ cuối năm ngoái, bên phía anh ta cứ liên tục kéo dài thua lỗ, thậm chí tổng giám đốc Lâm cũng nhiều lần tỏ ý không hài lòng với anh ta.

Thậm chí bởi vì những chuyện này, chiến lược của công ty trong năm nay đã bắt đầu tìm kiếm sự ổn định, các dự án được đề cập tại hội nghị khai niên đến cuối cùng chẳng có mấy cái được phê duyệt thông qua, những dự án mà anh ta có thể động tay động chân vào lại càng ít.

Điều quan trọng nhất là những người mà ban đầu anh ta muốn cắ m vào bên cạnh Trần Thời Minh đều không thể vào được.

Bây giờ Trần Thời Minh và trợ lý của anh ta giống như tường đồng vách sắt, muốn đào ra chút tin tức gì đều rất phiền phức... Nếu như vậy thì chỉ còn lại một biện pháp.

"Trợ lý Tưởng?"

Tưởng Vũ Trạch lấy lại tinh thần, chú ý tới người đang đứng trong khu văn phòng của bộ phận hành chính, Trần Kỳ Chiêu mặc một bộ quần áo hoa hoè hoa sói, trên quần có treo hai sợi dây xích bạc, lúc nói chuyện đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh ta.

"Đến lúc đó cậu có thể trực tiếp đem những tài liệu còn lại đến văn phòng tôi." Tưởng Vũ Trạch nói một tiếng với quản lý bộ phận bên cạnh, sau đó nhìn về hướng Trần Kỳ Chiêu và gật đầu: "Cậu hai."

Trần Kỳ Chiêu mỉm cười: "Vừa mới đi công tác với bố tôi trở về à?"

"Đúng vậy." Tưởng Vũ Trạch: "Cậu hai có chuyện gì sao?"

"Chỉ là đi ngang qua, thấy anh thì chào hỏi một tiếng thôi." Trần Kỳ Chiêu bưng cốc cà phê hỏi: "Có muốn uống một cốc không?"

Tưởng Vũ Trạch bày tỏ áy náy: "Tẹo nữa còn có cuộc họp, tôi không làm phiền cậu nữa."

Trần Kỳ Chiêu hừ một cái rồi đi về phòng làm việc của mình một cách vô cùng không vui.

Tưởng Vũ Trạch luôn chú ý đến tình hình của Trần Kỳ Chiêu, chuyện Trần Kỳ Chiêu tuyển trợ lý đương nhiên đã truyền đến tại anh ta, vì thế anh ta đã không ít lần yêu cầu Tiểu Giang đi thăm dò cái vị trợ lý mới đó.

Một người mới, chỉ có hai năm kinh nghiệm xã hội. Tưởng Vũ Trạch còn cho rằng người có thể được Trần Kỳ Chiêu coi trọng có bao nhiêu lợi hại, vậy mà trên thực tế chỉ là người chỉ biết vùi đầu vào làm việc, trừ tiếp xúc trên công việc ra thì gần như rất ít giao tiếp với người khác.

Sau khi trở lại phòng làm việc, Tưởng Vũ Trạch hỏi: "Người thành thật như này không có uy hiếp gì hết. Hiện tại cậu ta đang chạy dự án Phi Hoành? Còn Trần Kỳ Chiêu thì sao?"

"Đúng vậy." Tiểu Giang nói tiếp: "Trần Kỳ Chiêu căn bản không quan t@m đến dự án hợp tác với Thẩm Thị, toàn bộ đều giao cho trợ lý làm. Bây giờ mỗi ngày cậu ta sẽ đến làm việc nửa ngày, sau đó sẽ tới bãi đậu xe ở vùng ngoại ô nhà họ Trần để tập lái xe. Nghe nói Trần Thời Minh đã tìm một huấn luyện viên cho cậu ta để chuẩn bị thi lấy bằng lái xe."

Tưởng Vũ Trạch thoáng chút đăm chiêu: "Lúc phải nhìn chằm chằm thì đừng thả lỏng, tình hình của Trần Kỳ Chiêu trong công ty đều phải nói với tôi."

"Chuyện hôm nay tôi sẽ giao cho cậu sắp xếp, tôi có chuyện phải ra ngoài một chuyến." Anh ta tiếp tục nói: "Nếu có người muốn tìm tôi thì hãy nói rằng tôi đang chạy việc bên ngoài, biết chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!