"Đẹp." Trần Kỳ Chiêu trả lời: "Đẹp hơn đêm đó."
Thẩm Vu Hoài nói: "Anh cũng nghĩ như vậy."
Trần Kỳ Chiêu lùi lại vài bước, tránh né sóng biển đang dâng càng ngày càng cao và lặng lẽ đứng bên cạnh Thẩm Vu Hoài. Pháo hoa nở rộ ở đằng xa, Trần Kỳ Chiêu nghe nhịp tim của mình đang chậm rãi bình tĩnh trở lại. Nắm chặt bàn tay giấu trong túi áo, cảm giác đau nhói như kim châm nhắc nhở cậu sự chân thực trước mắt.
Mãi cho đến khi nhìn thấy màn bắn pháo hoa kết thúc, cả hai người mới tìm một nhà hàng trong làng du lịch để ăn cơm.
Đợi đến khi Trần Kỳ Chiêu về đến nhà thì cũng đã hơn mười giờ tối.
Lúc xuống xe, Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Anh Hoài... có muốn vào trong ngồi hay không?"
Thẩm Vu Hoài khẽ lắc đầu: "Quá muộn rồi, để lần sau đi."
Trần Kỳ Chiêu nói lời chào tạm biệt, Thẩm Vu Hoài gật đầu.
Anh nhìn bóng dáng Trần Kỳ Chiêu rời đi, lại nghĩ đến lời Trần Kỳ Chiêu nói lúc chiều, dường như có thể xuyên qua bóng dáng bước đi càng ngày càng xa để hồi tưởng lại cảnh Trần Kỳ Chiêu cúi đầu trước bàn học, suy nghĩ thời thơ ấu như ngựa thần lướt gió tung mây. Cậu nói rằng sau này mình sẽ nghiên cứu phát minh robot trí tuệ nhân tạo giống như những bộ phim khoa học viễn tưởng rất tuyệt vời được chiếu trên TV.
Yêu thích như vậy, cũng không phải là một chút hứng thú thôi đâu.
Thẩm Vu Hoài ngừng hồi tưởng, thấy bóng người đã biến mất thì khởi động xe rời đi.
Sau khi Trần Kỳ Chiêu vào biệt thự, cậu đi bộ tới một nơi cách khá xa lối vào và đợi khoảng chừng vài phút mới nghe thấy tiếng xe bắt đầu khởi động rời đi. Đôi mắt cậu tối sầm lại, dường như có chút suy nghĩ mà ngừng lại một hồi lâu, khi thấy ánh đèn xe biến mất trong màn đêm thì mới quay người bước vào nhà để xe.
Trong nhà để xe, chiếc xe được đưa đi sửa cách đây không lâu đã quay trở lại. Lão Lâm không có trong nhà để xe, chắc là đã đi nghỉ ngơi rồi.
Cậu đã thử săm lốp của những chiếc xe đó và không phát hiện nghiêng lệch hay rò rỉ khí gì.
Cậu đã kiểm tra mấy chiếc xe mà Trần Thời Minh thường sử dụng. Khi đang chuẩn bị rời đi thì cậu bỗng nhiên dừng bước, nhìn và so sánh vị trí của những chiếc xe thì thấy trong đó có một chiếc xe thương vụ thường được Trần Kiến Hồng sử dụng khi ra ngoài.
Trần Kỳ Chiêu suy nghĩ một chút xong vẫn là đi tới nơi cất chìa khóa dự phòng, mới vừa mở ra nhưng đã không thấy chìa khóa xe của chiếc xe đó đâu.
"Cậu hai?" Quản gia bật đèn nhà để xe lên, nghi ngờ nhìn về hướng bên này.
"Trong nhà để xe trong nhà còn có xe nào không dùng không?" Trần Kỳ Chiêu lấy lại tinh thần: "Ở đây không có tất cả chìa khóa sao?"
"Có thể là bị Lão Lâm lấy đi rồi. Nếu ngày mai muốn sử dụng xe thì ông ấy sẽ lấy chìa khoá trước để tránh gặp phải tình huống khác chiếm dụng xe." Quản gia muốn nói lại thôi: "Cậu hai muốn sử dụng xe sao? Ngày mai tôi sẽ sắp xếp tài xế cho cậu."
"Chú Trương, ngày mai chú hãy sắp xếp một chiếc xe thương vụ cho cháu đi." Trần Kỳ Chiêu chỉ vào một cái, giọng điệu có chút cáu kỉnh: "Tránh khỏi chuyện ngày nào cũng phải đi nhờ xe của Trần Thời Minh, ai muốn dậy sớm đi cùng cái người cuồng công việc đó chứ."
Quản gia thở phào nhẹ nhõm, "Được, ngày mai tôi sẽ thu xếp."
Ông ấy còn cho rằng cậu hai muốn tự mình lái xe, điều đó không được. Bằng lái xe của cậu hai vẫn chưa được cấp.
Trần Kỳ Chiêu quét mắt nhìn nhà để xe như có điều suy nghĩ, không lâu sau liền rời khỏi nhà để xe trở về biệt thự.
Trong phòng khách chỉ có Trương Nhã Chi, Trần Thời Minh và Trần Kiến Hồng không có ở đó. Sau khi chào Trương Nhã Chi xong và định đi lên lầu thì người sau đột ngột gọi cậu lại.
"Tuần sau con có đi kiểm tra sức khoẻ với mẹ không?" Trương Nhã Chi hỏi.
Trần Kỳ Chiêu vốn đang suy nghĩ về điều gì đó, khi nghe Trương Nhã Chi hỏi như vậy thì lập tức nhíu mi: "Bố con đâu?"
"Bố con nói tuần sau sẽ đi với mẹ, kết quả là hai ngày này hình như lại có chuyện gì đó bận nên sau khi ăn cơm xong đã đến phòng làm việc với anh con, đến giờ vẫn chưa thấy xuống." Trương Nhã Chi mỉa mai ông chồng vài câu: "Cũng không biết đang nói về điều gì, hôm nay cũng không làm thêm giờ..."
Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn lên tầng như có điều suy nghĩ. Trần Kiến Hồng phải kiểm tra sức khoẻ. So với Trương Nhã Chi, cơ thể của Trần Kiến Hồng giống một quả bom hẹn giờ hơn: "Bố phải kiểm tra sức khỏe. Chứng lipid máu cao, huyết áp cao và đường huyết cao của ông ấy vẫn chưa ổn định được, tại sao lại không kiểm tra sức khoẻ?"
"Lipid máu, huyết áp và đường huyết của ông ấy gần đây đã ổn định hơn một chút, chỉ là ông ấy nói với mẹ rằng ông ấy rất dễ buồn ngủ." Trương Nhã Chi suy nghĩ một chút và nói: "Cũng có khả năng là do ông ấy không nghỉ ngơi đầy đủ."
Lông mày của Trần Kỳ Chiêu càng nhíu sâu hơn: "Ông ấy cũng không biết năm nay mình bao nhiêu tuổi rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!