Chương 47: (Vô Đề)

Trần Thời Minh để ý đến biểu cảm của Trần Kiến Hồng: "Chuyện này con sẽ tiếp tục cho người đi điều tra."

"Không cần biết kết quả thế nào, nếu có vấn đề lập tức nói với bố." Trần Kiến Hồng đóng tài liệu lại, đưa lại cho Trần Thời Minh: "Mang thứ này đi đi, không cần để lại bên này."

Ánh mắt Trần Thời Minh hơi khựng lại: "Vâng"

Cửa phòng làm việc đóng lại, sau khi Trần Thời Minh rời đi, Trần Kiến Hồng hơi ngả người dựa vào lưng ghế, khóe mắt quét về phía mặt bàn, nhắm hai mắt lại.

Có lẽ đã qua một hồi lâu, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.

Tưởng Vũ Trạch đi vào đưa tài liệu, tầm mắt hơi lướt qua mặt bàn của Trần Kiến Hồng, giấu đi thâm ý trong đáy mắt sau đó nói: "Tổng giám đốc Trần, đã có phương án đề xuất rồi."

Trần Kiến Hồng nhắm mắt lại, trong giọng nói mang theo vài phần mỏi mệt: "Cậu sắp xếp lịch trình, trước mắt là lịch họp trực tuyến với thành phố G đổi sang ngày mai."

"Được, còn có sắp xếp nào khác nữa không ạ?" Tưởng Vũ Trạch hỏi.

Trần Kiến Hồng hỏi: "Chuyện của Dật Thành là ai đang phụ trách điều tra?"

Tưởng Vũ Trạch ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ban đầu do Vu Kiệt phụ trách, trùng hợp là cuối năm ngoái, sau khi anh ta từ chức vẫn chưa bàn giao công việc cho người khác. Bây giờ đã giao cho Tiểu Giang phụ trách."

"Vậy được." Trần Kiến Hồng nghe xong khẽ vẫy tay: "Gần đây bác Lâm với Dật Thành cãi cọ rất căng thẳng, nếu bên phía ông ấy có chỗ nào cần giúp đỡ, cậu nhớ để ý giúp tôi một chút."

Tưởng Vũ Trạch nghe vậy hơi khựng lại, thì ra là quan tâm bên phía Lâm Thị kia.

Anh ta lập tức nói: "Được, tôi sẽ bảo Tiểu Giang để ý."

Tưởng Vũ Trạch đặt tài liệu lên trên mặt bàn, xoay người rời đi. Mà đợi sau khi anh ta rời khỏi phòng làm việc, Trần Kiến Hồng mở mắt ra, ánh mắt dừng lại ở cửa phòng làm việc, trong lòng như có điều suy tư.

Trần Kiến Hồng biết con trai lớn không từ bỏ việc điều tra Dật Thành, nhưng công việc của Trần Thời Minh bận rộn, trọng tâm chính thật ra đặt ở các loại vấn đề nội bộ tập đoàn Trần Thị để lộ năm trước, theo lý mà nói tinh thần, thời gian và thể lực quan t@m đến Dật Thành của bên Trần Thời Minh rất ít, nhưng cho dù vậy, người của Trần Thời Minh vẫn điều tra ra được mấy thông tin này của Phương Trình Kiệt...

Chuyện giữa Dật Thành và Lâm Thị khá phức tạp, những gì để lộ trong ngành cơ bản đều là những tranh chấp từ trước, ngoài ngành có đủ loại tin đồn, không phải ông chưa từng nghe qua những lời đồn kiểu như bởi vì người phát ngôn mà Dật Thành giận chó đánh mèo sang Lâm Thị, nhưng mà chuyện này không có chứng cứ. Ông theo cái nghề này nhiều năm như vậy, cũng từng chịu không ít khổ vì lời đồn, cho dù cách nói vu vơ bỏ từ cắt nghĩa nhiều đến đâu đi nữa, ông vẫn giữ ấn tượng ban đầu của bản thân là tin tưởng ông bạn thân già.

Dật Thành và Lâm Thị hoặc là Trần Thị ôn ào mâu thuẫn là do oán hận chất chứa từ trước, âu cũng hợp lý hợp tình.

Nhưng chuyện này của Phương Trình Kiệt bị bại lộ ra, vậy thì không giống nhau rồi.

Ngoại trừ cái này ra, còn có một điểm nữa.

Ông vẫn luôn kêu Tưởng Vũ Trạch và trợ lý khác đi tra chuyện về Dật Thành, đây là một việc ông đặc biệt dặn dò. Ngày trước thật sự đã thu về được không ít tin tức liên quan, nhưng đám người trợ lý của Trần Thời Minh có thể điều tra ra Phương Trình Kiệt, năng lực của đám người Tưởng Vũ Trạch càng xuất sắc hơn, vì sao không có một nổi một chút tin tức liên quan giao đến trước mặt ông?

Là tin tức về Phương Trình Kiệt này là giả...

Hay là nói người phía dưới của ông xảy ra vấn đề?

Sau khi Tưởng Vũ Trạch ra khỏi cửa đã gọi Tiểu Giang vào phòng làm việc, lại bàn giao một vài chuyện một lần nữa: "Bên phía Dật Thành kia giao cho cậu đi điều tra, sau khi tra xong giao mọi thứ cho tôi."

Tiểu Giang gật đầu.

Ánh mắt Tưởng Vũ Trạch hơi trầm xuống, bỗng nhiên nhớ đến một chuyện ồn ào khá lớn gần đây, bên phía Phương Trình Kiệt đúng là phải xử lý một chút, tin tức nên đưa cho Trần Kiến Hồng không thể bị rò rỉ, nhưng tin tức cũng không phải không thể xử lý... Anh ta nghĩ đến kế hoạch khác, bỗng nhiên nhớ đến điều gì, hỏi: "Kêu cậu sang bên Trần Thời Minh quan sát, cậu ta với Trần Kỳ Chiêu như nào rồi?"

"Trần Thời Minh và Trần Kỳ Chiêu hình như cãi nhau một trận trong phòng làm việc, lúc em quay về, trợ lý Từ bên người Trần Thời Minh kia đứng ở cửa không dám đi vào." Tiểu Giang nói: "Em cũng thật sự nghe được một ít âm thanh bên trong. Hơn nữa lúc em vừa mới đến có nhận được một thông tin... Trần Kỳ Chiêu cậu ta trốn việc lẻn về sớm rồi."

Tưởng Vũ Trạch cười một cách khó hiểu: "Trốn việc lẻn về sớm...?"

Cậu bạn Trần Kỳ Chiêu trốn làm lúc nhận được tin nhắn đi xuống lầu đã là hơn hai giờ chiều, khi vừa đến dưới lầu, cậu liếc mắt một cái đã trông thấy Thẩm Vu Hoài đang đứng ở khu tiếp tân chờ cậu. Hôm nay Thẩm Vu Hoài mặc một chiếc áo khoác ngoài tối màu, đứng trước lan can ngăn cách khu vực triển lãm, xung quanh dường như yên tĩnh lại.

Trần Kỳ Chiêu đứng yên bất động, cũng không lên tiếng gọi anh, cho dù bố cục trang trí của khu tiếp tân ở cao ốc Trần Thị khác một trời một vực với công ty kiếp trước của cậu, nhưng cậu nhìn Thẩm Vu Hoài hiện tại, hình như hoàn toàn hợp nhất với bóng dáng đứng dưới lầu đợi cậu tan làm nào đó của kiếp trước.

Thẩm Vu Hoài nhìn bản thông báo lịch sử Trần Thị được triển lãm trên bảng tin, hơi hơi nghiêng mắt để ý thấy Trần Kỳ Chiêu đang đứng không xa, mở miệng nói: "Đến rồi? Xe của anh dừng ở bên ngoài, đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!