Chương 44: (Vô Đề)

Khi đèn xe chiếu vào, đã có người giúp việc đi qua cửa ra vào.

Tay Trần Kỳ Chiêu rời khỏi phím chat bằng giọng nói, hơi nhíu mày nhìn về phía chiếc xe rẽ vào gara, nhìn thấy hai người đàn ông đi ra từ trong xe. Người đàn ông trung niên mặc quần áo khá trang trọng, trên mặt bình thường mang theo vẻ hơi khó chịu, nam sinh đứng bên cạnh ông ta còn khá nhỏ, mặc quần áo hoa hòe lòe loẹt, lộ ra vẻ bướng bỉnh không chịu bó buộc.

Người tới không phải ai khác mà là người nhà họ Trần, cũng chính là em ruột của bố cậu Trần Kiến Hồng.

Trước mắt trên danh nghĩa Trần Kỳ Chiêu kêu bằng chú ba, người đi theo bên cạnh chú ba cũng không phải xa lạ mà là em họ cậu. Nhà họ Trần trở nên giàu có từ thế hệ trước, quan hệ gia đình không tính là hòa thuận, sau đó ông cụ Trần chia gia sản cho mấy người anh em trong gia đình để tự mình phát triển, thế nhưng những người anh em khác thì bình thường, mà cuối cùng cũng chỉ có Trần Kiến Hồng năm xưa nắm bắt được cơ hội, mới hành động đưa tập đoàn Trần Thị đến quy mô như bây giờ.

Có người đã sớm rời khỏi thành phố S, có người ra nước ngoài phát triển, trên cơ bản không có liên lạc.

Ở lại thành phố S chỉ có nhà chú ba.

Trần Kỳ Chiêu không có nhiều ký ức đối với những người này, hoặc là nói những người này có cũng được không có cũng không sao, chú ba của cậu chính là người thấy gió chiều nào theo chiều đó, lúc nhà họ Trần huy hoàng ông ta chen chúc trong tập đoàn chia lợi nhuận, mà đến khi nhà họ Trần nghèo túng, ông ta cũng là một trong những người đầu tiên xóa sạch quan hệ, còn ở thời điểm tranh chấp quyền tài sản lại xuất hiện quậy cho đục nước, lấy một mảnh đất ở vùng ngoại ô.

Quản gia Trương đi tới chỉ dẫn, hai người theo đối phương vào phòng.

Trần Kỳ Chiêu đứng ở trong hoa viên bên cạnh không lên tiếng, cậu mơ hồ có thể đoán được chú ba tốt của cậu hôm nay tới đây là muốn làm gì, đơn giản chính là cho con trai ông ta một cơ hội, hoặc là tìm bố cậu đòi tiền dự án.

Cậu đang suy nghĩ, điện thoại di động bỗng nhiên rung lên, mới nhớ tới còn chưa trả lời tin nhắn của Thẩm Vu Hoài.[

-Chiêu: Vừa rồi không cẩn thận ấn nhầm.][

-Thẩm Vu Hoài: Không sao đâu, anh tưởng xảy ra chuyện gì rồi chứ.][

-Chiêu: Tối muộn muộn nói tiếp nhé anh Hoài, trong nhà có khách.]

"Nồi canh này của em làm đủ lâu rồi đấy." Thẩm Tuyết Lam đi vào từ bên ngoài, nhìn thấy em trai mặc tạp dề động tác thuần thục đem nước canh đổ vào nồi nấu canh đã chuẩn bị trước.

Thẩm Vu Hoài: "Xong ngay đây."

Dì giúp việc nhà họ Thẩm nghỉ phép về nhà, từ trước đến nay bữa cơm tất niên là do Thẩm Vu Hoài bắt tay làm. Thẩm Tuyết Lam dựa vào tường, đang muốn nhìn xem trong phòng bếp còn gì có thể giúp đỡ, ánh mắt lại thoáng nhìn thấy điện thoại di động đặt bên bàn đồ ăn: "Vừa rồi vẫn thấy em đang chơi điện thoại di động, nói chuyện phiếm với ai..."

Cô còn chưa dứt lời, Thẩm Vu Hoài đã tắt màn hình điện thoại.

"Đến giúp đi." Thẩm Vu Hoài nói ngắn gọn.

Thẩm Tuyết Lam có chút thâm ý nhìn điện thoại di động của anh một cái: "À, tới đây."Khi Trần Kỳ Chiêu trở lại biệt thự, bố cậu đang nói chuyện với chú ba.

Hình như chú ý tới sự xuất hiện của cậu, trên mặt chú ba Trần lập tức hiện vài phần tươi cười: "Kỳ Chiêu tới rồi à? Chú vừa nghe bố cháu nói chuyện của Phi Hoành, đứa nhỏ này tuổi trẻ cũng có phong độ năm đó của Trần Thời Minh, Lập Nghiêu, không có việc gì phải học theo anh trai con."

Em họ Trần Lập Nghiêu ngồi bên cạnh, nghe vậy chỉ đáp một tiếng đơn giản, ánh mắt đặt trên người Trần Kỳ Chiêu sau đó nhanh chóng lại cúi đầu chơi điện thoại di động.

Trần Kiến Hồng khách sáo hai câu: "Lập Nghiêu cũng không tệ."

"Đứa nhỏ này chỉ lười biếng, sao có thể so sánh được với Thời Minh, Kỳ Chiêu, thành tích cũng bình thường." Trong giọng nói của chú Ba Trần mang theo vẻ hận rèn sắt không thành thép, lại nói với Trần Kiến Hồng: "Chẳng phải đoạn thời gian trước nó không chịu thua kém, nói muốn đến công ty em rèn luyện, kết quả ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, cấp dưới của em không dám làm trái ý nó, chẳng học được cái gì cả.

À đúng rồi anh cả, anh có vị trí nào đơn giản không, em đưa Lập Nghiêu đến chỗ anh là được rồi, bảo nó học theo Thời Minh, về sau cũng quản lý công ty giúp em."

Trần Lập Nghiêu không nói gì, nhưng đã nhìn về phía Trần Thời Minh.

"Học theo anh trai tôi?" Trần Kỳ Chiêu đột nhiên nở nụ cười: "Hay là thôi, ngay cả tôi anh ấy cũng không mang theo, nào có thời gian dẫn người khác. Nếu muốn học không bằng theo học tôi, Phi Hoành còn mấy vị trí trống, đến lăn lộn cuộc sống cũng không tồi nha."

Chú Ba Trần nói: "Không phải con còn đang đi học sao, nào có thời gian..."

Trần Kỳ Chiêu lại nói: "Anh trai tôi còn đi làm, thế nào? Chú Ba khinh thường tôi à?"

Trần Kiến Hồng đúng lúc mở miệng nói: "Muốn tôi luyện quả thật tốt nhất là bắt đầu từ căn bản, công việc ở tổng bộ phức tạp, đến công ty con học tập cùng Kỳ Chiêu có thể dễ dàng bắt đầu hơn, hai đứa cũng là bạn cùng trang lứa, có thể bình thường dễ nói chuyện hơn."

Trần Kỳ Chiêu chú ý sự thay đổi vẻ mặt của đối phương, quả nhiên liền nhìn thấy trên mặt chú ba Trần lộ ra vẻ khó xử. Lần này chỉ là xin việc cho đứa nhỏ, cũng chỉ là muốn Trần Lập Nghiêu đi tìm vàng ở chỗ Trần Thời Minh, ai mà không biết dự án dưới tay Trần Thời Minh hiện tại có lợi nhuận lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!