Chương 41: (Vô Đề)

Trình Vinh lại rót cho Trần Kỳ Chiêu một ly rượu, những người xung quanh đang hò hét và chơi xúc xắc.

Quán bar náo nhiệt rất giống khung cảnh ngày trọng sinh, hơn nữa mọi người xung quanh cũng giống như vậy.

"Tiểu Chiêu, đừng nghịch điện thoại di động nữa." Trình Vinh chào hỏi: "Nào nào, hôm nay chúc mừng Tiểu Chiêu của chúng ta, mau, Lưu Khải mang chai rượu đến cho tôi."

Lưu Khải: "Đến đây đến đây."

Trình Vinh lại hỏi: "Năm sau có dự định làm tiếp ở Phi Hoành không? Tôi nghe nói lần này cậu làm rất tốt, nhất định có thể lên trụ sở chính phát triển."

"Cũng được, tôi cũng có hỏi về chuyện này." Trần Kỳ Chiêu nghĩ đến những lời Trần Kiến Hồng đã nói trên bàn cơm tối nay, trước đây cậu cần phải đến trụ sở chính để tìm hiểu về nhiều người, nhưng đó là dựa vào một mình cậu, hiện tại Trần Thời Minh đã chú ý đến vấn đề trong tập đoàn, nếu cậu đi đến trụ sở chính thì rất dễ thu hút sự chú ý của người khác.

Càng làm nhiều thì càng biết nhiều.

Với tính cách đa nghi của Lâm Sĩ Trung, đoán chừng ông ta đã chú ý đến cậu.

Trình Vinh hỏi: "Cậu không có ý định à?"

"Có kế hoạch, nhưng phải phụ thuộc và Trần Thời Minh." Trần Kỳ Chiêu tươi cười tiếp tục diễn: "Anh cho rằng tôi đến tập đoàn anh trai tôi không lo lắng sao? Nếu tương lai muốn tranh giành tài sản, anh ấy sẽ nghĩ gì về tôi?"

Trình Vinh ngạc nhiên nhìn cậu: "Tôi tưởng gần đây quan hệ của hai người đã tốt hơn."

"Tốt chỗ nào, bởi vì Phi Hoành, tôi và anh ấy đã không ít lần cãi nhau." Trần Kỳ Chiêu cầm ly rượu uống cạn một hơi, giọng nói có chút khinh thường: "Tối nay ăn cơm ở nhà anh ấy đã giễu cợt tôi, anh đừng quên, Phi Hoành là của anh ấy, là tôi đã yêu cầu bố cho tôi đến đó."

Lưu Khải nghe những lời này có chút xấu hổ: "Vậy cậu phải chú ý hơn, Tần Hành Phong không phải người thường, nhưng lúc trước những gì anh ta nói vẫn là có lý."

Trần Kỳ Chiêu nhìn viên đá pha lê trong ly thủy tinh, màu rượu hơi sáng dưới ánh đèn, ánh mắt cậu nhìn Trình Vinh một lúc lâu, sau đó cậu gửi email đã chỉnh sửa đi.

Cùng lúc đó, ở một góc của thành phố S, trong một văn phòng hơi tối tăm đặt vài chiếc máy tính, ngồi trước máy tính là khuôn mặt buồn tẻ, những hộp mì gói được để lung tung khắp nơi.

Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đang ngồi trên chiếc ghế văn phòng hơi cũ nát, bất ngờ nhận được một email sau đó liền ngồi thẳng dậy: "Tỉnh táo lại anh em."

"Điều này thật điên rồ, Phó Ngôn Vũ đắc tội với tên điên nào vậy." Người đàn ông trượt xuống và tải email trên máy tính, mệnh lệnh bên kia ngắn gọn xúc tích, có thể thấy bên kia quyết tâm như thế nào: "Tôi đã làm nghề này nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhận được yêu cầu điều tra chuyện như thế này... Thật thú vị."

"Đại ca, là người lúc nãy anh nói trả rất nhiều tiền phải không?"

Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nói: "Còn không phải sao?"

Nói mới nhớ, phòng làm việc rách nát của bọn họ đột nhiên có một ngày gặp được một ông chủ lớn, ông chủ mỗi lần điều tra cái gì cũng rất bí mật, lại thích điều tra nguồn đầu tư, lần này lại có hứng thú với nguồn đầu tư sau lưng một ngôi sao lớn.

Mặc dù địa chỉ email liên lạc của ông chủ mỗi lần mỗi khác, nhưng giọng điệu mỗi lần đều giống nhau, vừa nhìn là anh ta nhận ra ngay người đó. Tuy nhiên, một phòng làm việc nhỏ bé như của bọn họ từ trước đến nay vẫn luôn giữ kín bí mật chuyện cá nhân của ông chủ, nhưng ông chủ vẫn luôn cảnh giác mỗi lần liên lạc đều đổi địa chỉ email, đến bây giờ anh ta vẫn chưa tìm được người đó là ai.

Có thể tìm được địa chỉ email liên hệ của phòng làm việc bọn họ chứng tỏ người này cũng không hề đơn giản.

"Tìm kiếm thông tin của mấy ngôi sao không có gì hấp dẫn, tôi vẫn thích tìm kiếm thông tin của các nhà đầu tư phía sau hơn."

"Đừng lo chuyện bao đồng, lấy tiền làm việc ít nhiều chuyện, lần này ông chủ cho bao nhiêu?"

"Con số này." Áo sơ mi hoa rít một hơi thuốc lá: "Ông chủ nói mọi chuyện hoàn thành, một tuần sau sẽ có."

Anh ta nói xong thì dừng lại: "Đó không phải là tết sao? Hừm, tết năm nay náo nhiệt rồi."

Ban đêm, tại nhà họ Thẩm ở thành phố S vô cùng náo nhiệt.

Trong phòng khách, người của hai nhà Thẩm Nhan đang ngồi uống trà nói chuyện làm ăn, Nhan Khải Kỳ về nước để phát triển, có một số việc cần phải dựa vào người lớn ở thành phố S, hơn nữa hai nhà Thẩm Nhan đã là bạn bè nhiều năm, mối quan hệ làm ăn cũng không ít, đối với chuyện nhà họ Nhan muốn về nước phát triển, tất nhiên nhà họ Thẩm rất hoan nghênh.

Nhan Khải Lân cảm thấy anh trai cậu ta đã đủ cuồng công việc rồi, nhưng trên thực tế khi bắt đầu trò chuyện với bác Thẩm và Thẩm Tuyết Lam cũng không hề kém cạnh, ba người tham công tiếc việc nói chuyện với nhau thì ba tiếng đồng hồ cũng không dứt.

Mà dì Thẩm ở một bên pha trà, thỉnh thoảng cũng tham gia thảo luận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!