Mưa gió im hơi lặng tiếng ấp ủ, mọi thứ dường như là khúc nhạc dạo đầu cho sự bùng nổ.
Sau khi xã giao ở Phi Hoành, trên mạng tiến vào một khoảng an tĩnh ngắn ngủi, mà trước hai ngày thỏa thuận này được ký kết, Phó Ngôn Vũ đưa theo người đại diện tiến vào trụ sở chính của Dật Thành trong thành phố Y, gặp gỡ trưởng phòng Bộ phận Marketing khiêm tốn thân thiện của bọn họ.
"Đây là nội dung hợp đồng phát ngôn, bản điện tử thì lúc trước đã gửi cho các anh xem qua, nếu như không có vấn đề gì thì phía bên chúng tôi liền có thể ký tên rồi bắt đầu bước tiếp theo."
Khi người đại diện đang chuẩn bị lấy ra, đối phương lại bỗng nhiên đè hợp đồng lại. Người bên Bộ phận Marketing của Dật Thành mỉm cười: "Gần đây ở trên mạng tôi đã nghe được không ít lời đồn thổi, nghe nói các anh liên hệ với Phi Hoành của Trần Thị? Chuyện này là thật hay giả? Hạng mục của tôi là ký kết người phát ngôn duy nhất, nếu như trong lúc này đoàn đội của các anh ký đồng thời hai bản hợp đồng, thì sẽ rất khó khăn cho phía chúng tôi."
"Chuyện này có chút hiểu lầm, đúng là Phi Hoành có liên hệ với chúng tôi, nhưng mà vì lịch trình nên không thể đàm phán. Thông cáo trên mạng cũng là phía bên Phi Hoành mua, bọn họ muốn hợp tác với chúng tôi nhưng đã bị từ chối, liền muốn cọ nhiệt*. Có điều chuyện này chúng tôi đã nói rõ với người của công ty bọn họ, chuyện này không phải trong khoảng thời gian trước Phi Hoành còn đăng công văn làm sáng tỏ sao?"
*Cọ nhiệt: lợi dụng sự nổi tiếng của người khác để tăng sự nổi tiếng cho bản thân.
Người đại diện nở một nụ cười nghề nghiệp: "Ngôn Vũ của chúng tôi cũng là muốn phát triển, phía đoàn đội đã thương lượng thỏa hiệp xong, cuối cùng vẫn là lựa chọn y tế Dật Thành. Hơn nữa chuyện này đã được ghi ở trên hợp đồng, chúng ta cũng sẽ không phá vỡ hiệp ước nhỉ?"
Người ở Bộ phận Marketing của Dật Thành nửa tin nửa ngờ, đặc biệt là gần đây ở trên mạng đúng là cũng nhìn thấy không ít tài khoản marketing đang tuyên truyền rằng Phó Ngôn Vũ sắp hợp tác với Phi Hoành, cũng ở trong ngành nghe được chút tin tức. Nhưng điểm đáng nghi này bị đoàn đội của Phó Ngôn Vũ bác bỏ, tuần trước cũng nhìn thấy tài khoản marketing bên phía Phi Hoành đăng bài thông cáo làm sáng tỏ tin đồn, lúc này mới yên tâm thông báo cho phía Phó Ngôn Vũ đến ký hợp đồng.
Ký kết phát ngôn trong ngành phải cạnh tranh cùng với một số công ty là chuyện bình thường, ký kết với người ta không được thì cũng chỉ có thể nói là điều kiện của Phi Hoành đưa ra không đủ tốt.
"Vậy được rồi, ký hợp đồng trước, mấy ngày nữa chúng ta liền có thể bắt đầu hợp tác tuyên truyền." Người phụ trách ở Bộ phận Marketing thả tay ra, hợp đồng trượt đến phía đối phương.
Người đại diện đưa mắt nhìn hợp đồng, sau khi xác định không khác chi tiết nào so với bản điện tử mới ký tên.
Anh ta vươn tay: "Vậy trưởng phòng Lý, chúng ta hợp tác vui vẻ?"
Người phụ trách Bộ phận Tuyên truyền gật đầu: "Hợp tác vui vẻ."
Sau khi rời khỏi công ty Dật Thành, người đại diện đưa Phó Ngôn Vũ đi đến chỗ kế tiếp theo lịch trình.
Sau khi Phó Ngôn Vũ xuống xe liền dặn dò một câu: "Chuyện còn lại giao cho anh làm, đừng để cho những thứ nước bẩn của Phi Hoành hất lên người tôi."
Người đại diện: "Anh yên tâm đi, cuối năm nhất định sẽ thuận lợi."
Phó Ngôn Vũ nói xong liền rời đi, người đại diện nhìn bóng dáng anh ta rời đi từ tầng hầm xe, thu hồi vẻ khinh thường nơi đáy mắt. Anh đóng cửa xe, kêu tài xế lái xe đi, sau đó liền gọi điện thoại cho những người khác.
"Đúng vậy, dư luận trên mạng đã gần như có thể buông bỏ rồi, liên hệ tài khoản marketing làm chuẩn bị, một khi có vấn đề liền đẩy hết toàn bộ cho Dật Thành."
"Những chuyện khác thì trước mắt không cần phải xen vào, làm xong chuyện bây giờ trước đi."
"Tin xấu của Phó Ngôn Vũ? Ém xuống trước đi, bây giờ phim vẫn chưa lên sóng, chờ phim chiếu xong rồi lại nói."
"Mướn thêm nhiều người quậy đục nước."
Trong sân vận động của đại học S, mấy thanh niên liên tục chạy qua lại trên sân bóng rổ.
Thời điểm ba bước chạm rổ, người xem bùng nổ tiếng hoan hô nồng nhiệt.
Sau một vòng thay người, Nhan Khải Lân mồ hội đầy đầu ngồi ở bên cạnh Trần Kỳ Chiêu: "K1ch thích quá, nhóm người ở câu lạc bộ thể thao này thật điên cuồng, thể lực không sánh được với bọn họ." Cậu ta nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu ở bên cạnh, cũng đang đổ mồ hôi, cậu ta thì nóng đến mức đỏ bừng cả mặt, nhưng Trần Kỳ Chiêu thì trắng nõn sạch sẽ giống như không có chuyện gì, nơi có chút ấn ký duy nhất vẫn là vết sẹo phía dưới tay áo kia.
"Em uống ít rượu hơn rồi đến phòng tập thể dục thì cũng có thể làm được." Trần Kỳ Chiêu uống nước khoáng, không chút để ý mà trả lời.
Vết sẹo nhạt, nhưng phạm vi quá rộng, ở trên cánh tay trắng nõn vô cùng rõ ràng.
Nhan Khải Lân không khỏi nhìn nhiều thêm hai cái, anh cậu không để ý đến chuyện bên ngoài, còn cậu ta thì mỗi ngày đều trà trộn vào diễn đàn của trường học, đối với tin đồn về anh của cậu ta thì chỉ nghe nhiều chứ không ít, nghe nói thời điểm cậu tham gia lớp học thể dục rất sớm, còn có người nói cậu có chút tật xấu là mặc áo khoác khi trời nóng, sau lại có mấy lần bất ngờ nhìn thấy vết sẹo trên tay của anh cậu ta, những người đó lại không thầy tự hiểu mà suy diễn.
Hơn nữa lần trước phía bên chuyên ngành hóa học nổ ra chuyện của Hà Thư Hàng, nghe nói người còn là do anh của cậu ta đánh, trong trường học lại lan truyền một thời gian, lần này hẹn người ở câu lạc bộ thể thao đến chơi bóng, những người đến xem bên ngoài, chắc hẳn sẽ có một bộ phận là tới xem anh của cậu ta.
Đổi lại là cậu ta thì cũng sẽ xem, đặc biệt là cánh tay này của anh cậu ta, đó không phải còn ngầu hơn cả xăm mình à!?
"Đó là do anh quá lợi hại." Nhan Khải Lân không phục thứ gì khác, chỉ rất phục Trần Kỳ Chiêu: "Chuyện lúc còn nhỏ kia, lúc ấy em còn cho rằng chúng ta phải đi rồi, cuối cùng còn không phải là anh đã cứu em sao. Ở trong mắt em anh chính là mạnh nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!