Chương 33: (Vô Đề)

Trần Kỳ Chiêu ngắt máy của người kia, còn mình thì đi đến dưới tầng dạy học, vội vàng rời khỏi trường học.

Khoảng thời gian này khá đặc biệt, với lại nghe được ít nhiều thông tin từ miệng Thẩm Vu Hoài, đoán chừng Hà Thư Hàng sẽ ra tay trong khoảng thời gian đó. Nếu như nhóm của Thẩm Vu Hoài đề ra hạng mục tài liệu sau khi cuộc thi bắt đầu, lúc đó ban tổ chức sẽ có được tài liệu hạng mục của Thẩm Vu Hoài, lúc đấy thì quá muộn rồi.

Trong vụ bê bối ở Viện Nghiên cứu nổ ra ở các thế hệ sau này, tài liệu luận án được công ty đánh cắp bí mật xin cấp bằng sáng chế hoàn toàn trùng lặp với nội dung nghiên cứu của nhóm Thẩm Vu Hoài, điều này chỉ có thể nói là tài liệu bị đánh cắp nhóm Thẩm Vu Hoài đã hoàn thiện trước cuộc thi, kết hợp và so sánh thời gian biểu có thể hành động của Hà Thư Hàng, thực tế chỉ có thể xác định được một vài mốc thời gian.

Hà Thư Hàng là sinh viên, có quy định về thời gian học sinh sử dụng Viện Nghiên cứu. Nếu anh ta rời Viện Nghiên cứu ngoài giờ trong một khoảng thời gian đặc biệt, và nếu không có ai trong Viện Nghiên cứu của Thẩm Vu Hoài vào thời điểm đó, thì rất có thể Hà Thư Hàng sẽ làm điều đó.

Huống chi khoảng thời gian này máy móc thiết bị trong Viện Nghiên cứu được bảo trì theo định kì và khoảng thời gian trống Viện Nghiên cứu đã được kéo dài.

Sau khi ra khỏi trường, Trần Kỳ Chiêu gọi xe đến Viện Nghiên cứu số Chín.

Cậu chỉ có thể dựa vào manh mối mà cậu đã có để biết rằng Hà Thư Hàng có thể sẽ làm gì đó vào lúc này, nhưng có trộm hay không thì không chắc, nên cậu chỉ có thể gọi cho Thẩm Vu Hoài.

LúcThẩm Vu Hoài nghe máy của Trần Kỳ Chiêu là lúc vừa ra khỏi khu nhà trọ, anh đang nghỉ một lúc ở bãi đỗ xe: "Không, anh đang ở trong nội thành, sao thế?"

"Không... Em vừa hay đi ngang qua phòng nghiên cứu, muốn hỏi anh là hôm nay anh có ở đấy không, có thể ăn cơm tối cùng nhau không?" Trần Kỳ Chiêu lên xe, vừa gọi điện vừa chỉ đường cho tài xế: "Buổi chiều anh có ở phòng nghiên cứu không?"

"Hôm nay bảo trì thiết bị, bốn giờ chiều mới được vào." Thẩm Vu Hoài đi vào trong xe, hơi nhíu mày khi nghe thấy giọng của người kia thay đổi, đang muốn hỏi thêm mấy câu thì Trần Kỳ Chiêu nói có việc nên cúp máy trước.

Thầm Vu Hoài do dự một chút, sau đó người bạn lên xe hỏi: "Sao thế? Không phải cậu nói là muốn vào thư viện trong thành phố mượn ít tài liệu sao? Chúng ta phải nhanh lên, nếu không sẽ đến Viện Nghiên cứu muộn đấy."

"Không đi thư viện nữa." Thẩm Vu Hoài thay đổi lộ trình: "Chúng ta về phòng nghiên cứu đã."

Lúc Hà Thư Hàng đi ra từ Viện Nghiên cứu, bàn tay đeo găng gần như đầy mồ hôi lạnh, anh ta đóng cửa phòng lại, sau khi quan sát xung quanh một hồi rồi chạy tới trước mặt người đàn ông, hai người nhìn nhau chốc lát, cùng đi về phía thang máy.

"Anh đã xử lý camera chưa?" Hà Thư Hàng hỏi nhỏ.

Người đàn ông nói: "Cậu yên tâm, tôi thạo nghề này lắm... Chúng ta cứ làm như thế, đến lúc đó có thể nhận thưởng sao? Còn chuyện tiền nong, cậu nói công từ đó đáng tin không? Cũng đừng đến lúc đấy không chịu trách nhiệm cho chúng ta."

"Anh vội cái gì, chuyện đã định trước thì không qua loa được đâu." Hà Thư Hàng liếc người kia một cái, lần này người tiếp xúc với anh là một công ty mà anh từng đến trong thời gian thực tập ngoại khóa, không biết công ty của họ nghe được thông tin từ đâu về dự án của Thẩm Vu Hoài cùng kiểu dự án với công ty nghiên cứu của bọn họ, cuối cùng đến tìm anh ta, nói là có thể cho anh ta các quỹ nghiên cứu tiếp theo và vị trí tốt nghiệp, đồng thời có thể cho anh ta tiếp xúc với một người cố vấn trong trường đại học mà mình muốn theo học.

Tương đương với việc chỉ cần anh ta thành công, vấn đề bảo vệ nghiên cứu cơ bản sẽ được xác định.

Lần này cũng không trách anh ta được, dựa vào tình hình trước mắt, nhóm của Thẩm Vu Hoài thực sự là đối thủ lớn nhất của bọn họ, có trách thì cũng phải trách bọn họ vì đã đăng kí cuộc thi này.

Cuối cùng liên lạc được với một cậu cùng nhóm, cả hai đều có thẻ ra vào, cố ý chọn ra một nhân viên hỗn tạp để làm hôm nay.

"Tôi đã có tất cả các đoạn camera trong vài ngày qua." Nam sinh nói: "Cho dù mất đồ, bọn họ cũng không biết được chúng ta ra tay vào hôm nào, tôi sẽ tìm một thời gian vào ngày mai để camera quay lại, làm mờ thời gian.

Hà Thư Hàng vỗ vai nam sinh kia, nói: "Cậu vẫn là đáng tin nhất."

Anh ta nhét bản sao tài liệu của USB vào trong túi, vẻ mặt không tránh khỏi sự lo lắng: "Chúng ta đi nhanh lên, buổi chiều bọn họ quay về Viện Nghiên Cứu đấy."

Ngoài Viện Nghiên Cứu số chín, hôm nay có khá nhiều xe lui tới, nhưng người đi bộ lại ít hơn.

Trên lưng Hà Thư Hàng đầy mồ hôi lạnh lúc bước ra khỏi viện nghiên cứu, anh ta vừa đi ra khỏi đấy cùng bạn chưa được bao lâu, mãi đến khi bước ra khỏi khu vực có camera giám sát của Viện Nghiên Cứu, bọn họ mới hoàn toàn yên tâm, chỉ là khi họ vừa rẽ vào con đường nhỏ, chợt nhìn thấy đầu đường có một nam sinh đứng dưới gốc cây bên cạnh.

Chỉ có một mình cậu, mặc áo khoác đen, dựa lưng vào cây ven đường, ánh mắt chợt đảo qua khi nhìn thấy họ.

Bạn của Hà Thư Hàng nói: "Người ở đằng kia đang nhìn bọn mình à?"

Nhìn một cái, Hà Thư Hàng nhớ ra người này là ai, là cậu nhóc ở khu tài chính, hình như là Trần Kỳ Chiêu.

Anh ta chỉnh lại biểu cảm: "Không có gì, là sinh viên đại học S, tôi biết cậu ta."

Hà Thư Hàng không biết vì sao Trần Kỳ Chiêu lại ở đây, tay anh ta nắm chặt chiếc USB giấu trong túi áo, tâm trạng dẫn bình tĩnh trở lại, người trong Viện Nghiên cứu không biết, thì một sinh viên đi qua không có gì phải sợ.

Khi thấy Trần Kỳ Chiêu đi về phía bọn họ, trên mặt Hà Thư Hàng treo lên nụ cười, anh ta giả bộ bất ngờ nói: "Ôi trời, đây không phải là đàn em sao? Sao lại tới đây thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!