Chương 3: (Vô Đề)

Bên trong phòng tắm sáng rực, khuôn mặt trẻ tuổi non nớt trong gương mang theo chút mập mạp, ngọn tóc dính ướt đẫm nước che mất nửa con mắt, vầng trán vốn nhỏ nhắn đáng yêu lại bị tóc mái che khuất, dường như cả người không có chút tinh thần.

Trần Kỳ Chiêu nhìn mình trong gương, đánh giá bộ dạng hiện tại, cảm giác trọng sinh càng thêm chân thật.

Cậu thờ ơ nhớ lại, quả thật là bộ dạng yếu đuối dễ bị bắt nạt khi còn trẻ, yếu ớt nhu nhược, sau đó lại chạy đi khắp nơi dọn dẹp tàn cuộc, da thịt trên mặt cũng không còn nữa, mới miễn cưỡng có chút uy phong.

Tóc quá dài.

Cũng không biết lúc 18 tuổi rốt cuộc bản thân đã mất não đi làm kiểu tóc này ở đâu.

Rất nhanh, cậu thu hồi tầm mắt, khóe mắt quét qua tủ dụng cụ trên bồn rửa tay, cầm lấy một chiếc kéo, cắt bỏ phần tóc mái che khuất mắt một cách dứt khoát.

Cắt tóc xong cậu liền rửa mặt, tùy ý tìm chiếc mũ trong phòng để quần áo đội lên, sau đó xuống lầu.

Hôm nay thời tiết tốt, lúc Trần Kỳ Chiêu xuống lầu, Trần Thời Minh đã không còn ở đó nữa.

Trần Kiến Hồng cũng vừa đi công tác nên không có ở nhà, Trần Thời Minh không có ở đây, trong nhà cũng yên tĩnh vài phần, chỉ có cậu và Trương Nhã Chi.

Ngày hôm qua Trương Nhã Chi đã hẹn bác sĩ tới khám bệnh cho Trần Kỳ Chiêu, còn yêu cầu Trần Kỳ Chiêu nhịn ăn uống để làm kiểm tra sức khoẻ.

Bà biết tính tình của của con bà như thế nào, bà sợ đứa trẻ này sẽ tức giận và không muốn làm kiểm tra, đành phải đồng ý đi cùng cậu.

Hai người đến bệnh viện.

Trần Kỳ Chiêu yêu cầu y tá lấy giấy, cũng điền thông tin của Trương Nhã Chi vào, không nói hai lời liền đưa ra quyết định cho bà: "Tất cả các mục có thể làm đều kiểm tra hết cho mẹ tôi."

Trương Nhã Chi sững sờ khi nhìn thấy: "Sao kiểm tra nhiều vậy?"

"Không nhiều lắm." Trần Kỳ Chiêu đưa đơn khám sức khỏe của mình cho bà xem: "Thời gian cũng không khác nhau lắm, tóm lại phải chờ con, những gì có thể làm đều phải làm."

"Cứ thế này thì phải đến giữa trưa mất." Trương Nhã Chi cúi đầu nhìn di động: "Buổi trưa sẽ không về ăn được."

Mất rất nhiều thời gian để hoàn thành một bộ thủ tục khám sức khỏe, một số hạng mục còn mất mấy ngày mới có báo cáo.

Hạng mục của Trần Kỳ Chiêu ít hơn Trương Nhã Chi một chút, cậu đi đến phòng khám của bác sĩ, bác sĩ Lý cầm điện tâm đồ và giảng giải cho cậu: "Trước mắt có vẻ là bình thường, nhưng mà người trẻ tuổi cứ luôn thức khuya, tốt hơn hết là duy trì làm việc và nghỉ ngơi phải theo quy luật đều đặn."

Tất nhiên Trần Kỳ Chiêu biết cơ thể của mình không có vấn đề, cậu còn là người sống lâu nhất trong nhà họ Trần.

Cậu đặt báo cáo của mình sang một bên, dò hỏi: "Mẹ của cháu thì sao? Có vấn đề gì với bà ấy không?"

Bác sĩ thấy cậu không quan tâm đến trình trạng của bản thân, toàn hỏi về vấn đề kiểm tra sức khoẻ của Trương Nhã Chi, cũng kiên nhẫn mà giảng giải cho cậu: "Trước mắt là có một vấn đề nhỏ, nhưng với tuổi của bà Trương có xuất hiện một chút bệnh nhỏ cũng là chuyện bình thường, cái này có thể điều trị, không phải vấn đề lớn."

Trần Kỳ Chiêu khẽ nhíu mày: "Mấy cái khác thì sao, gan của bà ấy có vấn đề gì không?"

"Từ báo cáo trước mắt, không có vấn đề gì lớn." Bác sĩ chú ý tới sắc mặt Trần Kỳ Chiêu: "Cháu đang lo lắng cho sức khỏe của mẹ cháu sao? Cháu đừng lo, cơ thể mẹ cháu vẫn còn rất khỏe mạnh."

Sắc mặt Trần Kỳ Chiêu không tốt lắm.

Trương Nhã Chi phát hiện ra vấn đề sau ba năm, Trần Kỳ Chiêu cho rằng nếu cơ thể có vấn đề, càng phát hiện sớm thì bệnh càng sớm có thể được khống chế, nếu suy đoán không sai thì chắc là vào thời gian này.

Ung thư từ giai đoạn đầu đầu đến giai đoạn cuối có thể kéo dài mười mấy năm, mấy năm hoặc thậm chí mấy tháng cũng có, nhưng biểu hiện của Trương Nhã Chi đều rất bình thường, cơ thể bà ấy vẫn rất khỏe mạnh...

"Tuy nhiên đấy là mọi người làm kiểm tra toàn diện, tổng hợp tất cả kết quả lại sẽ chuẩn xác hơn." Bác sĩ tiếp tục nói: "Vẫn còn mấy báo cáo chưa ra, có lẽ phải chờ khoảng nửa tiếng nữa, cháu ngồi trước đi, một lát nữa y tá đóng dấu rồi nói tiếp."

Ở phòng khám bệnh Trần Kỳ Chiêu nghe xong, nói có chút khó chịu nên ra ngoài đi dạo một chút.

Bệnh viện một màu trắng thuần, bác sĩ y tá đi lại vội vã, còn có âm thanh của những bệnh nhân khác trên hành lang.

Cậu theo thói quen sờ vào túi quần, nhưng rút tay lại mà không chạm vào điếu thuốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!