Chương 29: (Vô Đề)

Buổi chiều, trong phòng học rộng lớn trên tầng hai tòa nhà C của khu nhà thí nghiệm, các sinh viên khoa hóa lần lượt vào chỗ ngồi.

Có rất nhiều học sinh ở ngoài cửa lớp, tới tới lui lui không một kẽ hở.

Trần Kỳ Chiêu đang đứng bên cửa sổ phòng học, khóe mắt liếc nhìn những người ra vào, cũng như một vài học sinh mặc đồng phục phía trước, đang bận rộn điểm danh người tham dự lớp học cho giáo viên hoặc lãnh đạo.

"Sao tự nhiên anh lại đến lớp hóa học vậy??? Cái này thì có gì hay để nghe?"

"Đến hóng một người."

Trước khi lớp học mở chính thức bắt đầu, ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu nhìn về phía xa, Thẩm Vu Hoài đang cầm thiết bị dạy học, đi theo một người đàn ông trung niên và đứng ở cửa nói chuyện với giáo viên khác trong khoa hóa học. Ánh mắt của cậu dừng lại ở trên người Thẩm Vu Hoài trong chốc lát, sau đó nhanh chóng quét qua đám học sinh xung quanh, đánh giá từng người một, cẩn thận nhìn trong đám người một hồi, cuối cùng dừng lại khi nhìn thấy Hà Thư Hàng từ cửa cầu thang trên lầu đi ra.

"Vãi, anh hóng ai vậy?" Nhan Khải Lân tò mò đi tới: "Ở đằng kia cũng không có bạn học nữ xinh đẹp nào!"

Trần Kỳ Chiêu cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy Hà Thư Hàng.

Cậu biết được từ lịch học của Hà Thư Hàng rằng đối phương không có lịch học vào buổi chiều. Nếu Thẩm Vu Hoài và giáo viên hướng dẫn đến lớp học mở, chắc chắn sẽ có khoảng cách thời gian trong phòng thí nghiệm. Bây giờ Hà Thư Hàng cũng đã đến đến lớp học mở, cuối cùng cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm: "Không thấy người, chúng ta đi thôi."

Nhan Khải Lân không hiểu rõ lắm: "Chạy thật xa tới đây rồi, không nhìn thấy người đã muốn đi sao? Anh còn chưa nói cho em biết anh nhìn trúng cô gái nào trong khoa hóa học!"

Trần Kỳ Chiêu không trả lời cậu ta, xoay người rời đi từ phía sau.

Nhưng lần này muốn đi cũng không đi được, một ít sinh viên hội sinh viên đứng ngoài xem, còn có một ít sinh viên chen vào.

Lối đi vốn không mấy rộng rãi bỗng trở nên đông đúc, hai người đành phải đi vào cửa sau phòng học để tránh người, kết quả là vừa vào chưa được bao lâu, học sinh phụ trách đã đóng cửa sau từ bên ngoài lại, chỉ để lại lối đi qua hầu hết các phòng học từ bên ngoài.

Trần Kỳ Chiêu: "..."

Nhan Khải Lân: "..."

Lúc này, tiếng chuông vào học vang lên, bắt đầu lớp học mở.

Cả hai không còn đường rút lui, cuối cùng chỉ có thể tìm một chỗ ngồi xuống ở góc sau của lớp học.

Nhan Khải Lân nhìn công thức hóa học giống như sách trời trên màn hình ở phía xa, có chút ấm ức nhìn Trần Kỳ Chiêu: "Em không muốn ngồi tù ở đây."

Trần Kỳ Chiêu cũng không đọc hiểu những nội dung này: "Lớp học mở diễn ra trong bao lâu?"

Thời gian trước Thẩm Vu Hoài giải thích tạp chí với cậu trong bệnh viện mà cậu còn có thể ngủ gật. Cậu thật sự không có thiên phú ở phương diện này.

Nhan Khải Lân đành phải hỏi người bên cạnh, quay đầu lại với vẻ mặt như đưa đám: "Anh à, nhà tù, họ nói có thể là ba giờ."

Cậu ta nói: "Nếu không thì chúng ta tìm cơ hội rời đi, dù sao chúng ta cũng không phải là sinh viên của khoa hóa, sinh viên điểm danh ngoài cửa cũng không ngăn cản chúng ta."

Trần Kỳ Chiêu vừa muốn đồng ý, vừa nâng mắt liền nhìn thấy Thẩm Vu Hoài đứng ở bên cạnh giảng viên, lập tức nuốt lời đồng ý vào: "Mới có ba tiếng, còn chưa từng ngồi tù sao?"

Nhan Khải Lân: "?"

Cả hai đành phải ở trong một nhóm học sinh chuyên hóa, giống như nghe sách trời trên bục giảng ru ngủ.

Thật tiếc vì thời gian ngồi tù không dễ dàng như vậy. Giảng viên nhiệt tình tương tác với sinh viên, bước xuống bục giảng để bắt đầu hỏi đáp từng người một. Thậm chí để chăm sóc các sinh viên ở hàng sau, còn cố ý đi vòng ra phía sau.

Có lẽ là do hai người họ trông khá bắt mắt, hơn nữa so với những học sinh chuyên hóa mỗi người có một quyển sách, bàn học trước mặt họ thực sự rỗng tuếch.

Hỏa nhãn kim tinh của vị giáo sư ngay lập tức chú ý đến họ, sau khi tương tác với hai sinh viên, cuối cùng duỗi móng vuốt hướng đến Nhan Khải Lân, người đang ngồi bên phía hành lang.

Tầm mắt của Thẩm Vu Hoài ở trên PPT, anh đang hỗ trợ trợ giảng điều chỉnh tiến trình môn học, anh hơi ngẩng đầu lên khi nghe thấy âm thanh.

Lần theo tiếng động, anh nhìn thấy hai người quen, Nhan Khải Lân đeo một chiếc bông tai, ngồi ở bên cạnh cậu ta còn có một chàng trai, đội mũ và cúi đầu, như thể đang trốn tránh điều gì đó. Thẩm Vu Hoài hơi nheo mắt lại, ánh mắt lưu lại trên chiếc mũ quen thuộc trong hai giây, Trần Kỳ Chiêu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!