Chương 24: (Vô Đề)

"Chắc là em nhìn nhầm rồi." Trần Thời Minh nói: "Lúc đó trong hội trường nhiều người như vậy, người có vóc dáng giống nhau cũng không ít."

"Thật sao?" Trần Kỳ Chiêu sau khi nói xong cúi đầu xuống, giọng điệu có chút dao động: "Vừa nãy em nhìn thấy người đó mới nhớ lại, bình thường em cũng đâu có xích mích với ai."

Cậu vừa nói chuyện vừa chú ý đến nét mặt của Trần Thời Minh, cho đến khi đối phương cầm điện thoại lên mới xác định Trần Thời Minh đã nghi ngờ rồi.

Nếu cậu trực tiếp nói rằng chuyện này có liên quan đến Lâm Sĩ Trung, Trần Thời Minh chắc chắn sẽ không tin, thậm chí sẽ nghi ngờ cậu có phải là phản ứng sau khi trúng thuốc hay không. Nhưng nếu dẫn dắt chuyện này lên những người khác ở trong hội trường, vậy thì mức độ ý nghĩa sẽ không giống rồi. Lâm Sĩ Trung vì không muốn bị bại lộ, cuối cùng hai người cạnh tranh với ông ta đều chọn không tăng giá, vậy khả năng cao là bản thân Lâm Sĩ Trung không nắm chắc chuyện này hoặc lúc trước chưa chuẩn bị đủ, vì vậy không muốn nhà họ Trần chú ý đến những người cạnh tranh.

Cho dù Lâm Sĩ Trung không muốn mọi người biết, nhưng cậu nhất định phải để mọi người biết được, hơn nữa bắt buộc phải để Trần Thời Minh chú ý đến.

Trước khi người bỏ thuốc chưa xuất hiện, bất kỳ đối tượng tình nghi nào đều sẽ khiến nhà họ Trần cảnh giác, hơn nữa là lời nói của người bị hại, vì vậy Trần Thời Minh chưa chắc đã đi điều tra trợ lý "dáng người giống nhau" của Lâm Sĩ Trung, nhưng chắc chắn sẽ điều tra hai người đã cạnh tranh với cậu.

Có những chuyện nói quá nhiều cũng vô dụng...

Cách tốt nhất là để nhà họ Trần nhận ra vấn đề.

"Anh cũng sẽ đi điều tra người đã bỏ thuốc, mấy ngày này em cũng nghỉ ngơi cho tốt đi." Sau khi Trần Thời Minh nói xong, bác sĩ và y tá đã đến để kiểm tra tình trạng của Trần Kỳ Chiêu, anh ấy lùi vài bước nhường chỗ cho bác sĩ và y tá, đi đến trước cửa gọi điện thoại cho trợ lý Từ.

Trần Thời Minh nhờ bên kia kiểm tra những người trong buổi đấu giá, khóe mắt thoáng thấy cậu bé với khuôn mặt tái mét trên giường bệnh, trong đầu nhận ra một vài biểu hiện của Trần Kỳ Chiêu khi bác Lâm mới bước vào phòng, không giống như biểu hiện nhanh mồm nhanh miệng thích gây chuyện lúc trước, ngược lại là cảm giác phân tâm muốn chạy trốn.

Thành thật mà nói anh ấy từng nghĩ qua việc sau khi Trần Kỳ Chiêu tỉnh lại trong cơn tức giận sẽ mách lẻo với anh ấy, nhưng anh ấy chưa bao giờ nghĩ về một Trần Kỳ Chiêu trầm lặng như vậy.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt của anh ấy không tránh khỏi có một tia nghi ngờ, thay đổi lời nói: "Trước tiên hãy kiểm tra những người ở buổi đấu giá, đặc biệt là hai vị khách đã cạnh tranh với em ấy, điều tra một chút về quan hệ sau lưng của bọn họ, điều tra những đối tượng gần đây có xảy ra mâu thuẫn cạnh tranh về các hạng mục với Trần Thị."

Anh ấy nói xong thì dặn dò một câu: "Không được rêu rao."

Trợ lý Từ khựng lại khi nghe câu nói này: "Được, tôi lập tức đi làm ngay."

Kẻ dám hành động trong trường hợp như vậy, hoặc là có thù oán với nhà họ Trần mới đặc biệt gây sự vào thời gian này, hoặc là có thù oán cá nhân với Trần Kỳ Chiêu. Trần Thời Minh biết rõ tính tình của em trai mình, nghịch thì nghịch, nhưng cũng không đến mức vì thù oán cá nhân mà bị bỏ thuốc.

Nếu lần này Thẩm Vu Hoài không đưa Trần Kỳ Chiêu đến phòng chờ, vậy thì ly sâm panh có thuốc đó khả năng cao sẽ khiến Trần Kỳ Chiêu mất mặt trong buổi tiệc, thứ mất đi cũng là mặt mũi của nhà họ Trần. Hơn nữa bình thường Trần Kỳ Chiêu cũng không tham gia những buổi tiệc như vậy, hôm nay trước khi đến cũng không ai biết, vậy thì khả năng nhắm vào nhà họ Trần càng cao.

Trương Nhã Chi cũng qua đây xem tình hình.

Sau khi bác sĩ kiểm tra nói không có vấn đề gì lớn thì Trương Nhã Chi mới yên tâm, bà nói: "Sau này rượu ở hội trường nên chú ý một chút, nếu không được thì tìm một người trợ lý đi theo cùng, ly rượu không nên để qua tay của người khác."

Trần Kỳ Chiêu không muốn bà lo lắng quá: "Không có gì to tát, chỉ là uống nhầm thôi."

Hạ thuốc là chuyện nhỏ, những cái bẫy cậu gặp kiếp trước còn nhiều hơn, các trường hợp bỏ thuốc nhiều vô kể... lần này sơ suất, cậu rõ ràng để ý mà thả lỏng cảnh giác, nhưng cơ hội và duyên phận cũng thật khéo, nhưng ít nhất về mặt ý nghĩa nào đó thì sự nghi ngờ của Lâm Sĩ Trung đối với cậu cũng giảm đi.

"Sao lại không nghiêm trọng được?" Trương Nhã Chi nói: "Anh con nói trên đường đến bệnh viện con luôn nói nói mê gì đó."

Trần Kỳ Chiêu sửng sốt: "Con?"

"Là em." Trần Thời Minh liếc cậu một cái: "Kéo Vu Hoài nói cái gì đó, cũng không biết là nói gì, thì thầm suốt, lúc xuống xe còn nắm chặt áo người ta không buông."

Trần Kỳ Chiêu: "..."

Cậu nhìn về phía Trần Thời Minh: "Em nghĩ là do em uống nhầm thuốc, không phải anh."

Trần Thời Minh nói: "Ý em là gì?"

"Không, em thấy trình độ bịa chuyện của anh giống như uống nhầm thuốc vậy." Trần Kỳ Chiêu không nhớ rõ biểu cảm lúc nói nhảm của mình.

Trần Thời Minh: "... Đúng là nên quay lại biểu cảm tối qua của em."

Trương Nhã Chi nhìn hai anh em cãi nhau cũng không ngăn cản, thấy Trần Kỳ Chiêu có tinh thần nói chuyện với mọi người thì cũng yên tâm hơn, bà cầm dao gọt hoa quả lên, bắt đầu gọt táo.

Công ty của Trần Thời Minh còn có chuyện, thấy Trương Nhã Chi qua đây chăm sóc, anh ấy nói vài câu rồi nhanh chóng rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!