Thẩm Vu Hoài đỡ lấy cổ tay của Trần Kỳ Chiêu để cậu có thể dựa vào người anh để đứng dậy: "Còn đi được không? Anh đưa em đi."
"Có thể." Trần Kỳ Chiêu chớp chớp mắt, tiếng ù tai càng lúc càng nặng, cậu muốn xua tan những bóng đen trùng điệp trước mắt, nhưng đổi lại là những bóng ma càng lúc càng rõ ràng, cậu chậm lại một nhịp: "Chắc là... không đỡ được bao lâu."
Thẩm Vu Hoài nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Bữa tiệc tiếp tục, ít người chú ý đến tình tiết nhỏ này bên cửa sổ. Người phục vụ ở cạnh bể rượu đang chú ý đến tình hình trước mặt, chờ đợi sự sai bảo của những vị khách khác bất cứ lúc nào, nhưng một lúc sau anh ta thấy một thanh niên đeo kính đi tới, tay của đối phương đang đỡ một bạn nam, giọng điệu nói chuyện lạnh đi vài phần: "Xin chào, bạn của tôi không được khỏe, cần vào phòng nghỉ ngơi."
Người phục vụ liền nói: "Mời đi theo tôi."
"Ơ? Trần Kỳ Chiêu đâu?" Trình Vinh cùng những người khác đang tán gẫu trên ghế sô pha, bị Thẩm Vu Hoài phát hiện đang nhìn trộm thì cũng không tốt lắm, mấy người cũng không nhìn qua đó nữa.
Kết quả là, đã không thấy Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài đâu rồi.
Nhan Khải Lân nghe xong thì nhìn sang chỗ khác: "Không biết? Đi vệ sinh à?"
Hội trường có phòng chờ cho khách nghỉ ngơi, tối nay náo nhiệt nhất tập trung vào bữa tiệc, đường vào phòng nghỉ rất yên tĩnh. Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, Thẩm Vu Hoài đỡ Trần Kỳ Chiêu đến phòng chờ, quay lại dặn dò người phục vụ: "Đến hội trường thông báo cho ngài Trần Kiến Hồng hoặc những người khác của nhà họ Trần, nói cho bọn họ biết tình hình bây giờ, ngoài ra tôi cần một bác sĩ, nhanh lên."
Người phục vụ liếc nhìn cậu nhóc đã ngồi sẵn trên sô pha, trong trường hợp khẩn cấp như vậy bữa tiệc của bọn họ cũng đã có kế hoạch dự phòng: "Chúng tôi sẽ thông báo ngay lập tức."
Khi người phục vụ rời đi, Thẩm Vu Hoài đóng cửa không khóa, anh rót một cốc nước và đi đến bên cạnh Trần Kỳ Chiêu, anh đang ngồi ngồi xổm nhưng vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn so với Trần Kỳ Chiêu đang ngồi, chú ý tới ánh mắt của có hơi rã rời và biểu hiện không bình thường của cậu: "Thư giãn, hít thở đều trước, anh đã thông báo cho mọi người đến đây. Không cần nói, có thể nghe thấy lời anh nói thì gật đầu."
Nhưng vẻ ngoài của cậu không giống như phản ứng với rượu, mà giống như uống nhầm một loại thuốc k1ch thích nào đó.
Trần Kỳ Chiêu cố gắng hết sức để phân biệt tình hình trước mắt, khi cậu nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Vu Hoài, giống như cậu đã trở lại ngày hôm đó ở kiếp trước. Cũng là cảnh này, Thẩm Vu Hoài cứ như vậy nhìn cậu, kéo cậu ra từ vùng nước sâu dìm chết người đó.
Ngày đó là ngày gì? Theo một nghĩa nào đó thì đó là ngày cậu và Thẩm Vu Hoài gặp nhau lần đầu tiên.
Lối vào của tòa nhà tập đoàn Trần Thị chật cứng người và giới truyền thông, với ánh đèn nhấp nháy và chiếc micro trước mặt. Cổ phiếu của tập đoàn và sự phá sản của nhiều dự án khác, lỗi hoàn toàn là ở cậu.
Nhà họ Trần không còn nữa, Trần Kiến Hồng chết vì xuất huyết não, Trương Nhã Chi phải nhập viện vì quá đau buồn, Trần Thời Minh nằm liệt trên giường và đang được điều trị. Sau hàng ngàn lựa chọn, đại hội cổ đông tập đoàn đã chọn ra người đại diện thích hợp nhất, cậu còn chưa tốt nghiệp mà đã bị đưa lên kệ gánh trách nhiệm đột ngột, tập đoàn sụp đổ, mấy người chú người bác ở bên tai cậu dặn dò về trách nhiệm của cậu.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận được khối lượng công việc khổng lồ của bố và anh mình trong quá khứ, cũng là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự chửi rủa khiển trách từ mọi phía.
Đối với đồ bao cỏ mà nói, tiếp tay không có nghĩa là trở mặt, trong tập đoàn chính xác còn tồn tại một bộ phận cấp dưới cũ của bố cậu, nhưng cũng có những kẻ gian lợi dụng nguy hiểm để trục lợi. Càng ngày càng có nhiều tin xấu ập đến, cậu từ một người không hiểu gì đến việc từ từ tiếp nhận thông tin. Vào thời điểm đó cậu vẫn giữ được một tia ngây thơ, cậu thậm chí còn nhẹ nhõm hơn sau khi nhận được sự giúp đỡ của Lâm Sĩ Trung, nhưng cho đến khi các phương tiện truyền thông đột nhiên xuất hiện ở tầng dưới trong tòa nhà của Trần Thị vào ngày hôm đó, một nhóm nhân viên đang đòi tiền, cậu mới biết rằng để áp đảo một người thì chỉ cần trong nháy mắt.
Tất cả các loại tin đồn lan truyền, chẳng hạn như nhà họ Trần phá sản, cậu sắp sửa lấy tiền bỏ trốn, coi thường quyền lợi của nhân viên trong tập đoàn, tìm cách thực hiện thêm những dự án dở dang để moi tiền...
Lúc đối diện với ánh đèn, cậu mới biết rằng không có ai chủ động đứng ra gánh vác tất cả những chuyện này, tất cả những lý do cùng với mọi sự chửi bới đều đổ lên người cậu.
Cậu hoàn toàn không thể nhìn thấy bao nhiêu người đang ở trước mặt mình, ánh đèn lách tách làm cho mắt cậu đen lại, ở trong những lời chất vấn đầy nghi ngờ đó cậu đã nói ra lời hứa của chính mình."Tôi không chạy, tôi sẽ thanh toán hết tiền lương, những món nợ chưa trả tôi cũng sẽ tìm cách giải quyết."
Đổi lại, cậu bị hàng nghìn người vu khống, đám đông kích động hét lên rằng cậu là kẻ dối trá, ném trứng thối vào người cậu.
Không ai tin cậu.
Không ai tin rằng cậu có thể thực hiện lời hứa đó.
Như thể mọi thứ cậu làm là một trò đùa.
Ai đó đã phá vỡ hàng phòng thủ của vệ sĩ, cảnh tượng hỗn loạn xảy ra.
Cuối cùng cũng có người ra tay dắt cậu đi tránh những ác ý đó, cuối cùng bọn họ trốn trong một căn phòng tiện ích tối tăm ở tầng một. Lúc đó, cậu rất xấu hổ, dường như vẫn còn nghe thấy tiếng nói chuyện từ ngoài cửa, truyền thông đang tìm kiếm cậu, bọn đòi nợ đang tìm cậu, dường như cậu thu mình lại trong vỏ ốc, không muốn đi đối mặt với những điều này nữa. Trần Kỳ Chiêu cậu đúng là một kẻ vô dụng, không làm được những điều này, cũng không có bản lĩnh làm những điều này.
Trong lúc nhát gan, cậu hỏi người trước mặt: "Em đã làm gì sai sao?"
Có lẽ cậu nên nghe lời, quyên góp tiền và cùng gia đình ra nước ngoài, không quan t@m đến những chuyện hỗn loạn ở trong nước, không quan t@m đến tâm huyết nhà Trần bao nhiêu năm nay...
"Trần Kỳ Chiêu, em không làm gì sai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!