Chương 22: (Vô Đề)

Lúc Trương Nhã Chi bước vào thì nghe nói Trần Kỳ Chiêu đã mua chiếc vòng cổ bằng ngọc cho bà ấy, vừa mừng vừa đau khổ: "Mua thứ này tốn nhiều tiền, lần sau đừng mua món đồ đắt như vậy, tiền của mình giữ lại để kinh doanh lần sau."

Trần Kỳ Chiêu nghĩ rằng tốn nhiều tiền, nhưng giá trị của món đồ này cũng cao.

Món đồ trang sức Linh Long Mãn Lục này nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng thực ra nó là vật phẩm có giá trị được truyền lại từ một gia đình nhà quý tộc ở thành phố B, chỉ là món trang sức này bị thất lạc vào thời kỳ những năm không ổn định, vào trong tay của ngài Từ Tử Vân. Trần Kỳ Chiêu ban đầu không biết về điều này, đời trước sau khi cậu muốn động thủ với Lâm Sĩ Trung, lúc đó người cậu quen biết đã nhắc nhở cậu một điều, chuyện này liên quan đến "Linh Long Mãn Lục".

Trong những năm đầu Lâm Sĩ Trung đã có một món đồ trang sức bằng ngọc bích trong cuộc đấu giá của mình, mà ông ta đã sưu tập trong một thời gian dài. Sau đó, ông ta mời một người từ thành phố B đến thăm bộ sưu tập tại nhà, người đó vô tình nhìn thấy món đồ trang sức bằng ngọc bích này, đề cập đến bà cố nội của mình năm đó đã làm mất sợi dây chuyền giống như vậy, sợi dây chuyền này là tín vật định tình cực kỳ quan trọng của bà cố nội và ông cố nội lúc đó. Lâm Sĩ Trung sau khi biết chuyện đã tặng lại sợi dây chuyền cho người đó, vì vậy bước đến thành công lớn, công việc kinh doanh mở rộng ở thành phố B thuận buồm xuôi gió.

Trần Kỳ Chiêu đã mất rất nhiều năm để đánh gục Lâm Sĩ Trung, trong đó bởi vì mối quan hệ với ông chủ kia cũng đã tốn không ít thời gian và tâm sức, không thể không nói sau này Lâm Sĩ Trung rất khó đối phó cũng có một phần nguyên nhân ở bên trong. Nếu không đến tham gia buổi đấu giá này, cậu còn không biết rằng mối kết duyên đang được mọi người truyền tai ca tụng của Lâm Sĩ Trung và vị ông chủ kia trên lĩnh vực kinh doanh, thì ra lại là trăm phương ngàn kế của Lâm Sĩ Trung.

Trương Nhã Chi nói một lúc, để Trần Kỳ Chiêu gặp những người cô dì chú bác khác của cậu. Trần Kỳ Chiêu lại hơi mệt, sau khi từ chối bà ấy xong thì đi sang bên kia nghỉ ngơi uống rượu cùng Nhan Khải Lân, đợi kết thúc tiệc mới về nhà ngủ.

Trần Kỳ Chiêu liếc qua trong sảnh, hai người vừa cùng cậu ganh đua vừa nãy đã không còn ở vị trí ban đầu nữa... Không khó đoán, với khí chất tôn nghiêm của Lâm Sĩ Trung sẽ không thể ở trước mặt tiểu bối mà ganh đua một món trang sức ngọc bích. Nếu như đã lên kế hoạch từ sớm, thì ông ta càng không thể mua bộ sưu tập này quá rõ ràng, như vậy quá dễ dàng để lộ việc ông ta có mục đích với món trang sức này, vì vậy khả năng cao là sẽ để người khác đi mua.

"Không xem tiếp sao anh?" Nhan Khải Lân vừa được mở mang kiến thức, vốn dĩ cậu ta muốn đến gặp anh trai để lấy hàng hiệu, kết quả chưa được lâu thì đã bị đuổi trở về: "Em xem phía sau còn có dây chuyền châu báu nào không."

Trình Vinh, Lưu Khải và những người khác cũng đến.

Ngay sau khi sự việc xảy ra, ánh mắt của rất nhiều người đổ dồn về phía Trần Kỳ Chiêu, họ có vẻ tò mò về cậu, nhưng sau khi quan sát, họ thấy một nhóm phú nhị đại đang tụ tập ở đây, vì vậy họ không tiến lại gần.

Uống rượu nói chuyện phiếm nhanh chóng, những ly sâm panh trên bàn cũng nhanh chóng cạn sạch.

Trình Vinh đứng dậy định đến bể rượu lấy rượu, đúng lúc nhìn thấy phục vụ bồi bàn đứng bên cạnh bàn anh ta, vẫy vẫy tay.

Trên ghế sô pha có rất ít người ngồi, hầu hết mọi người vẫn đang ở buổi đấu giá từ thiện, phục vụ bồi bàn bê khay đợi xung quanh chờ lệnh, nhìn thấy Trình Vinh vẫy tay thì lập tức chạy qua, đặt khay sâm panh đã chuẩn bị sẵn lên bàn, cầm chiếc cốc rỗng trên bàn đi.

"Nhưng tối nay ở đây nhiều người quá. Tôi chỉ nhìn thấy một vài người quen thôi." Lưu Khải cầm lấy rượu, thoải mái nói: "Nhưng những người đó không liên quan gì đến chúng ta, cũng không thể chơi cùng nhau. À đúng rồi Kỳ Chiêu, tôi còn nhìn thấy em họ của cậu đấy."

"Em họ liên quan gì đến tôi?" Trần Kỳ Chiêu không có cảm giác gì với những người thân khác của nhà họ Trần, khi nhà họ Trần rực rỡ thì kết thân với nhau, khi nhà họ Trần suy vong thì họ tránh xa. Bình thường toàn dựa vào cây to nhà họ Trần hưởng lợi, nhưng lúc thật sự xảy ra chuyện thì một người cũng không dùng được.

Ngoài lời thăm hỏi đầu năm, bình thường đến cửa đã có chuyện muốn nhờ.

Nói một cách phóng đại, đến giờ Trần Kỳ Chiêu thậm chí còn không nhớ tên của người em họ của mình.

Người phục vụ bỏ chiếc ly rỗng trước mặt Trần Kỳ Chiêu, đặt một ly sâm panh trước mặt anh ta.

Lưu Khải đột nhiên nói: "Ồ phải! Lân Tử, tôi vừa nhìn thấy người đó rồi!"

Nhan Khải Lân: "Ai? Cậu đừng đánh đố."

Trần Kỳ Chiêu không khỏi dán mắt vào ly sâm panh trước mặt, liếc mắt nhìn người phục vụ đang thu tay lại.

Cậu hơi nhíu mày, cầm sâm panh lên lắc, chợt nghe thấy giọng nói của Lưu Khải bên cạnh.

Lưu Khải nhấp một ngụm rượu, hắng giọng: "Còn ai nữa! Là anh Thẩm lúc trước ở nhờ với cậu đấy! Tôi vừa nhìn thấy anh ta trong vườn, anh ta đang nói chuyện cùng Thẩm Tuyết Lam đấy."

Trần Kỳ Chiêu thoáng thấy động tác uống rượu của Lưu Khải, nhìn sang chỗ khác của người phục vụ.

Là cậu nghĩ nhiều rồi, hiện giờ cũng không phải là kiếp trước, không cần phải bố trí phòng vệ khắp nơi.

Cậu chuyển sự chú ý sang Lưu Khải, hỏi: "Thẩm? Ý anh là Thẩm Vu Hoài?"

Thẩm Vu Hoài hiếm khi tham gia vào loại hoạt động này, đối với những người như Lưu Khải thường đi chơi trong những dịp tiệc tùng khác nhau mà nói, những người trong vòng cũng đã gặp gần hết. Nhà họ Thẩm cũng là đối tượng chú ý của rất nhiều người ở thành phố S, nhưng nhà họ Thẩm tương đối kín tiếng, hơn nữa chủ đề nóng hổi nhất chính là Thẩm Tuyết Lam

- người phụ nữ mạnh mẽ cá tính của nhà họ Thẩm, thảo luận liên quan đến Thẩm Vu Hoài vì vậy cũng rất ít.

Bản thân Thẩm Vu Hoài cũng không phải là một nhân vật thích nơi sôi động. Anh tham gia sâu vào nghiên cứu học thuật, những câu chuyện liên quan đến anh cũng không có nhiều. Anh sẽ đến dự tiệc vào những dịp như vậy, hầu hết đều không phải do anh chủ động, chắc là yêu cầu của gia đình.

Lưu Khải nói: "Đúng, đúng, không phải anh ta rất ít tham gia hoạt động ở thành phố S sao? Vừa nhìn thấy tôi đã rất ngạc nhiên! Bây giờ không biết đi đâu, nhưng tôi nhất định sẽ không nhận nhầm người!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!