Trong một khách sạn cao cấp ở trung tâm thành phố, bữa tiệc đã bao trọn phòng triển lãm hai tầng.
Dưới ánh đèn chùm pha lê treo lơ lửng là tháp sâm panh rực rỡ, trong lúc những người phục vụ khéo léo nhã nhặn đi qua đi lại, các quý ông quý bà mặc lễ phục nâng ly chúc tụng, tươi cười trò chuyện rôm rả.
Lúc này, trong phòng riêng trên tầng hai của phòng triển lãm, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest màu xám gõ tàn thuốc của điếu thuốc trong tay vào gạt tàn, thản nhiên quan sát quang cảnh bữa tiệc bên dưới qua bức tường kính ẩn hình.
Trông ông ta ngoài năm mươi tuổi, khuôn mặt hằn lên dấu vết của năm tháng nhưng đôi mắt lại sắc sảo lạ thường.
Một bữa tiệc từ thiện đã quy tụ rất nhiều tinh anh trong giới thượng lưu của thành phố S.
Anh chàng tinh anh mặc vest đi giày da bên cạnh đang báo cáo tình hình chuyện gì đó: "Có tin tức từ bên kia báo là gần đây Trần Thị đã thanh tra điều chỉnh nội bộ sau khi điện tử Nhuệ Chấn bị phát giác, Trần Kiến Hồng gần như giao toàn bộ quyền cho Trần Thời Minh. Cuộc thanh tra kiểm duyệt đó đã phơi bày không ít người của phe ta, với tình hình hiện tại thì không thuận lợi để ra tay."
"Trước tiên bảo anh ta đợi đã, chuẩn bị hơn mười năm rồi, không phải vội vàng nhất thời." Người đàn ông trung niên nghịch bật lửa trong tay, ngọn lửa bập bùng đặc biệt rõ ràng trong căn phòng mờ tối: "Chờ bọn chúng thả lỏng cảnh giác rồi hãy ra ra tay."
Nói dứt lời, ông ta đột nhiên chú ý tới một thanh niên trong đám người, giọng điệu trầm xuống một chút: "Đó là con thứ hai của nhà họ Trần, Trần Kỳ Chiêu đúng không?"
Anh chàng tinh anh nhìn theo ánh mắt của ông ta "Đúng, là cậu ta."
Điện tử Nhuệ Chấn quả thật là một bước đột phá trong kế hoạch của họ, họ đã chọn bao cỏ Trần Kỳ Chiêu nhà họ Trần làm điểm xuất phát, dùng cậu để thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch. Tính kế Trần Kỳ Chiêu dễ hơn tính kế Trần Thời Minh rất nhiều, bọn họ gần như là đã giăng một cái bẫy với Trần Kỳ Chiêu, thậm chí còn bắt tay với điện tử Nhuệ Chấn để bày ra một màn này.
Vốn dĩ quá trình thực hiện kế hoạch này diễn ra vô cùng suôn sẻ, Trần Kỳ Chiêu đã ký hợp đồng, thậm chí bọn họ còn có được kênh của viện khoa học và kỹ thuật rồi, nhưng không ngờ Trần Thời Minh lại cứu ra vào thời khắc mấu chốt nhất.
Theo dự đoán ban đầu của họ, người có tính cách xốc nổi như Trần Kỳ Chiêu nhất định sẽ trở thành con dao dễ lợi dụng nhất của bọn họ để kích động mối quan hệ giữa hai anh em. Nhưng họ không ngờ Trần Kỳ Chiêu lại nói với Trần Thời Minh về chuyện của điện tử Nhuệ Chấn, thậm chí còn nhờ nhóm trợ lý của Trần Thời Minh giúp đỡ.
Cái bẫy của bọn họ quá dư sức lừa được Trần Kỳ Chiêu, nhưng nếu muốn lừa được Trần Thời Minh thì đúng là múa rìu qua mắt thợ. Nhưng đây cũng là sơ sót của bọn họ, Trần Kỳ Chiêu không ngần ngại nhờ Trần Thời Minh giúp đỡ, bên phía nhà họ Trần cũng không lộ ra tin tức gì, đến cả thái độ của Trần Kiến Hồng đối với chuyện này cũng bình thường mới khiến bọn họ mất cảnh giác.
Tổn thất con cờ Tần Hành Phong là chuyện nhỏ, chỉ tiếc là cuối cùng điện tử Nhuệ Chấn cũng nhúng tay vào, cũng lỗ mất một phần bố cục trong Trần Thị.
Anh chàng tinh anh nói: "Chúng tôi cũng không ngờ Trần Thời Minh có thể nín thở chờ đến khi điện tử Nhuệ Chấn bị điều tra mới thu lưới."
"Trần Thời Minh thật sự giống hệt Trần Kiến Hồng hồi còn trẻ... hay nói đúng hơn là cái kiểu của nhà họ Trần có thể nhẫn nhịn được, bất cẩn cái là bị cắn ngược lại ngay." Người đàn ông trung niên này không lộ vẻ gì bởi chuyện này, giọng điệu vẫn như thường: "Không uổng công tôi lên kế hoạch trong nhiều năm như vậy, xem ra sau này tôi còn phải tiếp thêm lửa rồi."
Anh chàng tinh anh nhìn sang người đàn ông trung niên: "Tổng giám đốc Lâm, ngài muốn chuẩn bị kế hoạch đó sao?"
"Đương nhiên, chúng ta không được xem nhẹ khi đối phó với nhà họ Trần." Giọng điệu tổng giám đốc Lâm không khỏi mang vài phần lạnh lùng: "Trần Kiến Hồng và Trần Thời Minh thật sự rất giỏi, nhà họ Trần phong quang vô hạn, đó là vì hai người họ vẫn chống đỡ được nhà họ Trần. Trần Kiến Hồng thoái vị, Trần Thời Minh lên ngôi, kế vị chuyển tiếp hoàn hảo, cuối cùng Trần Thị cũng được kiểm soát chắc chắn trong tay nhà họ Trần."
Bật lửa trong tay ông ta lạch tạch bật lên: "Nhưng làm gì có bức tường nào không lọt gió, lỡ như bọn họ xảy ra chuyện gì thì sao?"
Anh chàng tinh anh bỗng cảm thấy kính nể.
Ngọn lửa của chiếc bật lửa lại tắt.
Ánh mắt của tổng giám đốc Lâm dán vào Trần Kỳ Chiêu dưới tấm kính nhìn xuyên thấu, ông ta đứng dậy chỉnh lại áo vest, giọng điệu thoải mái: "Đi thôi, chúng ta đi làm quen với bao cỏ nhà họ Trần."
Trong bữa tiệc từ thiện, khách mời lần lượt bước vào sảnh, họ chào hỏi và nói chuyện xã giao với nhau.
Trương Nhã Chi đang trò chuyện với người quen, kéo Trần Kỳ Chiêu đi làm quen với người bên cạnh. Bà thật sự có ý định mở đường cho con mình, khi nói chuyện với ai nhất định sẽ để Trần Kỳ Chiêu đi theo, đồng thời khi nhận ra người ta cũng sẽ giải thích riêng cho Trần Kỳ Chiêu biết người này làm lĩnh vực gì, có sản nghiệp gì ở thành phố S.
Chỉ là có lúc Trần Kỳ Chiêu rất hợp tác, nhưng có lúc Trần Kỳ Chiêu lại không mấy hứng thú.
Sau đó, Trương Nhã Chi hỏi: "Tại sao vừa rồi lúc chú Chu nói chuyện với con mà con cũng không đáp lại chú vài câu?"
Mí mắt Trần Kỳ Chiêu hơi rũ xuống, liếc mắt về phía trước rồi nhanh chóng thu lại: "Mẹ có để ý nội dung nói chuyện hồi nãy của chú ta không? Bề ngoài là đang tán gẫu chuyện trong nhà với mẹ, nhưng lại cứ hai ba câu là lại dò la những chuyện khác. Công ty của tên họ Chu đó gần đây đã nhìn trúng một mảnh đất, đang va chạm với Trần Thời Minh. "
Trương Nhã Chi nghe vậy kinh ngạc: "Có chuyện như vậy sao? Sao mẹ chưa nghe anh con nhắc tới?"
Trần Kỳ Chiêu híp mắt: "Mẹ nhìn đi, chú ta đang muốn bắt chuyện với Trần Thời Minh còn gì?"
Trương Nhã Chi nhìn sang, quả nhiên thấy người họ Chu đã đang nói chuyện với Trần Thời Minh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!