Trần Kỳ Chiêu không hề che giấu mà đánh giá người đàn ông trước mắt, so với bộ dạng đầu bù tóc rối khi vào tù ở kiếp trước, đối phương giờ đây vẫn trống giống một người đàng hoàng.
Tưởng Vũ Trạch, cánh tay đắc lực của Trần Kiến Hồng hiện tại.
Năm nay đã hơn ba mươi tuổi, từ khi còn trẻ đã bước vào Trần thị từng bước thăng tiến, cuối cùng ngồi vững vào vị trí trợ lý của Trần Kiến Hồng. Tuy bề ngoài chỉ là một trợ lý, nhưng Trần Kiến Hồng đã giao cho anh ta rất nhiều việc để rèn luyện, địa vị trong tập đoàn không hề thấp, rất được Trần Kiến Hồng coi trọng, nếu không có gì bất ngờ thì tương lai sẽ là một nhân vật vô cùng quyền lực trong tập đoàn.
Một người vốn dĩ đang trên đỉnh cao danh vọng như vậy, lại sớm cấu kết với Lâm Sĩ Trung, sau này gián tiếp trở thành kẻ hưởng lợi từ sự phá sản của Trần Thị, biến thành ông chủ của một công ty niêm yết nào đó. Người này ẩn mình rất kỹ, cũng làm không ít chuyện, lần thay máu lớn ở cấp trung của Trần Thị lần này có không ít người bị sa thải hoặc bị kiện tụng có liên quan đến Tưởng Vũ Trạch, nhưng trong tình huống như vậy, người này vẫn có thể tự mình thoát thân khỏi chuyện này.
Con cáo già này làm việc rất gọn gàng, sẽ không bao giờ để lửa bén đến mình.
Nói đến Tưởng Vũ Trạch, những việc liên quan đến anh ta thực sự quá nhiều.
Con át chủ bài lớn nhất mà Lâm Sĩ Trung cài vào Trần Thị chính là anh ta, những gián điệp thương mại hoặc nội gián khác cùng lắm cũng chỉ là tôm tép, chỉ cần Tưởng Vũ Trạch còn ở đó, Trần Thị sẽ luôn bị nguy hiểm rình rập.
Khi Trần Kỳ Chiêu vừa sống lại, dòng thời gian rất hỗn loạn, sau này nhờ nói chuyện với trợ lý Từ một thời gian dài, cậu mới biết được vào thời điểm hiện tại, Tưởng Vũ Trạch vẫn chưa hành động, xung quanh Trần Thời Minh vẫn còn khá sạch sẽ. Nội bộ Trần thị phức tạp, Trần Kỳ Chiêu không thể nhớ rõ nhiều người ở kiếp trước, nhưng những việc mà Tưởng Vũ Trạch đã làm thì cậu nhớ rất rõ, một trong những mối nguy hiểm lớn nhất chính là tổ trợ lý của Trần Thời Minh, hai năm nữa Trần Kiến Hồng có ý định thoái vị để Trần Thời Minh tiếp quản, Tưởng Vũ Trạch biết rõ điều đó, khi điều động nhân sự, anh ta đã nhét người của mình vào tổ trợ lý của Trần Thời Minh.
Trong ván cờ này của Lâm Sĩ Trung, Tưởng Vũ Trạch chính là con tướng.
"Kiến Hồng, hôm nay không tăng ca à?" Trương Nhã Chi thấy Trần Kiến Hồng về nhà có chút bất ngờ, "Tiểu Tưởng cũng đến à?"
Tưởng Vũ Trạch lễ phép nói: "Chào bà chủ, làm phiền rồi."
Trần Kiến Hồng gật đầu với Tưởng Vũ Trạch, sau đó bảo quản gia lên lầu lấy mấy tập tài liệu.
"Vậy thì ở lại ăn cơm trưa nhé? Thằng bé Thời Minh dạo này bận quá không về ăn cơm, vừa hay tôi bảo lão Trương làm thêm chút đồ ăn." Trương Nhã Chi nhiệt tình nói, "Nếu không thì trưa nay chỉ có tôi với Tiểu Chiêu ăn thôi."
Trần Kỳ Chiêu tắt màn hình điện thoại, ánh mắt không hề che giấu mà đánh giá Tưởng Vũ Trạch.
Tưởng Vũ Trạch nghe vậy thì nhìn sang Trần Kỳ Chiêu đang ngồi bên cạnh, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, "Cảm ơn bà chủ, nhưng sau khi lấy tài liệu xong tôi còn phải về công ty."
Rất nhanh, quản gia mang một túi tài liệu xuống, Trần Kiến Hồng đưa đồ cho Tưởng Vũ Trạch, "Công ty còn có việc nên cậu ấy phải về xử lý."
Tưởng Vũ Trạch gật đầu, sau khi nhận tài liệu thì rời đi.
Giống như một cấp dưới trung thành và chăm chỉ, không ai có thể chê trách được.
Trần Kiến Hồng nhận thấy ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu dừng lại ở cửa thì hỏi: "Con biết cậu ấy à?"
Trần Kỳ Chiêu nghe vậy thì nhìn sang Trần Kiến Hồng, thoải mái dựa vào ghế sofa, "Không biết, nhưng con không thích mặt của anh ta."
"Đến cả ngoại hình mà cũng soi xét à?" Trương Nhã Chi nghe vậy thì bật cười, "Mắt nhìn người kén chọn thế này, sau này tìm vợ thì sao? Chẳng lẽ vừa nhìn thấy người ta đã nói không thích à?"
"Tiểu Tưởng làm việc có chừng mực." Trần Kiến Hồng không hề khó chịu vì điều này, ngược lại còn nói thêm vài câu, "Bình thường không có tiết thì đến công ty xem sao, bố bảo Tiểu Tưởng dẫn dắt con."
Trần Kỳ Chiêu cười: "Anh ta giỏi lắm à?"
Trần Kiến Hồng: "Đủ để dẫn dắt con."
"Vậy thì tốt quá." Trần Kỳ Chiêu gõ móng tay lên màn hình điện thoại, vẻ mặt cà lơ phất phơ: "Quyết định vậy đi, nếu con đến công ty, bố phải để anh ta dẫn dắt con, con không cần người khác nữa."
Trần Kiến Hồng ngồi xuống bên cạnh, nghe Trần Kỳ Chiêu nói vậy cũng chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: "Điều kiện tiên quyết là con phải chịu tập trung lại vào chuyện chính, nếu không tìm mười người dẫn dắt con cũng vậy thôi."
"Con cái nhà này, vừa mới nói không thích người ta, giờ lại muốn người ta dẫn dắt con." Giọng Trương Nhã Chi có vài phần nuông chiều: "Nhưng cũng phải thôi, con cũng nên đến công ty xem sao, sau này muốn tiếp xúc với sản nghiệp của gia đình cũng dễ dàng hơn."
"Con biết rồi." Giọng điệu Trần Kỳ Chiêu không thay đổi, ánh mắt lại có vài phần lạnh lẽo khó phát hiện.
Đúng vậy, rất giỏi, giỏi như vậy mà không được chứng kiến thì thật đáng tiếc.
Ánh mắt Trần Kiến Hồng dừng trên người Trần Kỳ Chiêu có hơi lâu, một lúc sau ông chú ý đến một chiếc hộp có vẻ hơi lạc lõng trên mặt bàn: "Ai mua vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!