Chương 11: (Vô Đề)

Nam sinh ở phía bên kia màn hình có làn da trắng nõn, dáng người thon gầy còn được bao phủ bởi một tầng cơ bắp mỏng.

Ánh mắt của Thẩm Vu Hoài dừng trên băng vải đã được đối phương quấn xong, ngoài miệng vết thương, còn có thể nhìn thấy đường cong mềm mại trên cánh tay của đối phương, chắc hẳn cũng được rèn luyện tốt và thoạt nhìn tố chất thân thể tố chất vô cùng khỏe mạnh.

Anh dừng lại một lúc, ánh mắt nhìn vào Trần Kỳ Chiêu đối diện trong camera.

Có lẽ do anh bị ảo giác mà Thẩm Vu Hoài lại cảm thấy Trần Kỳ Chiêu phía đối diện giống như cũng đang nhìn anh, nhưng anh nhanh chóng phủ định suy nghĩ này.

Ánh mắt của đối phương không thu lại, tựa như tầm mắt thực chất dừng ở trên người anh, vạch trần chuyện anh đi ngang qua không đúng lúc.

Cái kiểu bình tĩnh đối diện này dẫn đến sự xấu hổ không thể giải thích được, Thẩm Vu Hoài thu hồi ánh mắt, gật đầu tỏ ý xin lỗi, nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Trần Kỳ Chiêu, để lộ khung cảnh phòng khách đơn giản phía sau Nhan Khải Lân.

Mà Nhan Khải Lân hoàn toàn không chú ý tới đoạn nhạc đệm này, cậu ta cảm thấy vô cùng hứng thú đối với huân chương vinh quang trên người anh em của mình, bắt đầu hỏi thăm vết thương rốt cuộc là từ đâu tới.

Giây tiếp theo, giao diện trên màn hình hiện thông báo cuộc gọi kết thúc.

Nhan Khải Lân: "???"

Cậu ta lại gửi yêu cầu gọi video sang, đối phương không trả lời.

"Tín hiệu ở đây kém thật đó, gọi video cũng bị ngắt mất rồi?" Nhan Khải Lân cầm điện thoại khắp nơi tìm tín hiệu, vừa quay đầu lại lập tức nhìn thấy Thẩm Vu Hoài đứng ở cửa phòng ngủ cách đó không xa, trêu chọc nói: "Anh Hoài, wifi của nhà anh có bao nhiêu megabyte thế, sao tín hiệu lại kém như vậy?"

Tầm mắt của Thẩm Vu Hoài rời khỏi điện thoại của cậu ta, đề nghị: "Có lẽ lần tới em có thể suy xét đến việc đổi địa điểm lúc call video cùng người khác."

Nhan Khải Lân không biết tại sao: "Hả?"Trong phòng tắm, vẻ mặt của Trần Kỳ Chiêu vô cảm dùng băng dính dán chặt lên góc của băng vải, khóe mắt thoáng nhìn thấy yêu cầu gọi video thông qua ảnh ngược trong gương, nhưng cậu cũng không nhận cho đến khi tắt máy vì không nhận được câu trả lời, cuối cùng âm báo cũng biến mất ở trong phòng tắm.

Màn hình tối sầm, ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu còn dừng ở trên màn hình điện thoại, trong đầu lại là dáng vẻ trẻ trung của Thẩm Vu Hoài.

Trong trí nhớ của cậu gần như chưa từng thấy Thẩm Vu Hoài mặc áo ngủ, cũng chưa từng gọi video trò chuyện với Thẩm Vu Hoài.

Trong khoảng thời gian hai người thường xuyên trao đổi với nhau nhất ở kiếp trước, hạng mục nghiên cứu khoa học của Thẩm Vu Hoài tiến vào giai đoạn quan trọng, mà cậu lại bôn ba bất kể ngày đêm vì Trần Thị, chỉ có thể trả lời tin nhắn của nhau vào buổi tối trước khi ngủ.

Hình như khi đó chưa từng gửi voice chat, càng đừng nói đến gọi video.

Trong phòng tắm có phần hơi lộn xộn, Trần Kỳ Chiêu lại vứt băng vải dính máu và thuốc vào sọt rác rồi quay về phòng ngủ.

Có lẽ do trước khi đi ngủ nhìn thấy Thẩm Vu Hoài, Trần Kỳ Chiêu nằm mơ.

Trong mơ cậu quay trở về lúc 27 tuổi.

Năm 27 tuổi ấy hẳn là được xem như giai đoạn quan trọng để phát triển sự nghiệp, ban đầu cậu còn đau khổ giãy giụa trong những món nợ ở quá khứ, lại có vài hạng mục được đẩy mạnh nhưng liên tiếp gặp trở ngại, nhưng ngoài ý muốn lại nhận được sự đầu tư từ nước ngoài, lần đầu tiên có sự chuyển biến tốt.

Cậu bôn ba vất vả trong nhiều lĩnh vực kinh doanh, thấy hạng mục phát triển thuận lợi, cậu cũng vô cùng vui mừng nói tin tức này với Thẩm Vu Hoài.

Lúc đó Thẩm Vu Hoài đang ở trong trạng thái khép kín vì hạng mục cơ mật, mỗi lần cậu gửi tin nhắn đều phải chờ rất lâu mới nhận được câu trả lời.

Khi đó cậu cũng không để chuyện này ở trong lòng, cho rằng Thẩm Vu Hoài lại giống như trước đây, cách vài ngày lại có thể nhận được tin nhắn của anh, nhưng cuối cùng lại không chờ được tin nhắn của anh, mà lại chờ được tin dữ ngoài ý muốn chấn động một thời về sự cố của phòng thí nghiệm và cái chết bất ngờ của con trai nhỏ nhà họ Thẩm.

Mà tin nhắn trò chuyện cuối cùng của cậu với Thẩm Vu Hoài lại là sự vui sướng chướng mắt của cậu.

Tựa như để chứng minh lời thì thầm ác độc của Lâm Sĩ Trung vậy, mệnh của cậu cứng nhưng những người có quan hệ với cậu đều không có kết cục tốt đẹp.

Trần Kỳ Chiêu tỉnh dậy sau giấc mơ, có một vài tia nắng lọt qua kẽ hở của tấm rèm cửa nặng nề.

Cậu ngồi ở trên giường lặng thinh vài phút, mới xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, gương mặt phản chiếu trong gương mang theo một chút mệt mỏi, Trần Kỳ Chiêu nhìn bản thân trong gương, dù cho có trở về vẻ ngoài tươi trẻ đến đâu cậu cũng không thể thật sự trở lại làm một đứa trẻ vô lo vô nghĩ được nữa.

Hiện giờ cách lúc cậu 27 tuổi còn lâu, cậu cũng chưa trở thành bạn tốt thường xuyên nói chuyện với Thẩm Vu Hoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!