Từ ngày ông nội mất, tôi chưa sang nhà bên đó thắp nhang lần nào.. cũng vì những lục đục cố hữu trong gia đình. Giờ đây, nằm trong căn phòng nhỏ cũ kĩ, nơi ông cháu tôi vẫn thường đọc sách ngày bé, bao nhiêu ký ức cứ thế ùa về cay cay nơi sống mũi.
Trong lúc dọn dẹp, phủi bụi trên cái kệ lớn đầy sách, có thứ gì đó từ trên cao, bị cây chổi lông gà quét trúng, rơi xuống, đập vào đầu tôi đau điếng. Lấy khăn lau đi lớp bụi phủ dày bên ngoài.. có vẻ đây là một cuốn album ảnh, đã khá cũ. Lật trang đầu tiên, tôi thấy ảnh một phụ nữ duyên dáng mặc chiếc áo dài màu thiên thanh, phần nền phía sau chính là nhà thờ tổ.
Tôi chưa từng gặp bà ấy trước đây. Sao trong album lại có ảnh của bà, đằng sau bức ảnh còn có chữ viết tay của ông tôi: "Lam Ngọc.. ngày.. tháng.. năm.. vùng đất Thọ Đường.."
Nhìn thấy dòng chữ này những nghi ngờ trong tôi ngày càng lớn hơn. Ông nội.. có lẽ đã biết đến vùng đất hình quan tài này và cả huyệt phong thủy La Hầu kia nữa.. điều đó.. liệu có thể không..? Lam Ngọc là ai..? Câu nói đằng sau bức ảnh thực ra có nghĩa gì..? Lật sang trang thứ 2, tôi như chết lặng khi thấy một bức ảnh cưới, là ông tôi khi còn trẻ và người bên cạnh là bà Lam Ngọc..
Những trang tiếp theo là hình ông bà ở độ tuổi bốn hay năm mươi chụp cùng ba tôi và cô chú. Trong đó, có một tấm ảnh bà đứng giữa, ông đứng bên phải, còn bên trái.. là một mảng ảnh lớn bị khuyết mất, đó là ai..? Sao phần ảnh này lại bị xé đi..?
Hiện giờ, tôi khá chắc chắn, bà Lam Ngọc trong tà áo dài thiên thanh kia.. chính là bà nội mình. Nhưng tại sao gia đình không ai nhắc về bà ấy..? Thậm chí ở nhà thờ tổ cũng không hề có khung ảnh thờ nào của bà..? Từ ngày.. tháng.. năm được ghi phía sau bức ảnh thì ông nội và con cái phải sống cùng bà ít nhất từ 10 đến 20 năm, vậy mà.. tôi cũng chưa từng thấy ai trong số họ đi viếng mộ bà..?
Bí mật được che giấu đằng sau, thực sự là gì..?
Giờ tôi chỉ ước mình đã đoán sai về ông nội, bà nội, về vùng đất Thọ Đường, về huyệt La Hầu.. về tất cả.
Ngồi tựa vào cái ghế gỗ, ngày trước ông tôi vẫn hay nằm đọc sách, quá mệt mỏi vì nhiều đêm mất ngủ.. tôi thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, tôi thấy bà Lam Ngọc đang ngồi trước giá vẽ, khuôn miệng nhỏ xinh nở ra nụ cười vô cùng hạnh phúc khi ông tôi từ phía sau đang choàng tay qua cổ, đeo cho bà một chuỗi ngọc trai rất đẹp.
Bất chợt, có tiếng gõ cửa gấp gáp của ai đó khiến tôi bừng tỉnh. Giấu vội cuốn album xuống nệm, tôi đi nhanh ra mở cửa.. là Lục Bảo, một tay xách túi vải trắng quen thuộc, vẫn đựng đồ lập đạo tràng, tay còn lại là một túi nhỏ.. đựng gì đó không rõ.
"Nhìn sắc khí có vẻ ổn định đó, thần mắt hơi loạn, bộ đang làm gì xấu, muốn giấu giếm hả..", anh ta đẩy tôi qua một bên, tự nhiên đi vào.
"Sao anh biết tôi đang ở đây..?"
"Thầy Bảy thấy tôi xuống núi mua thêm nhang đèn, nhờ tôi tìm cô, dặn dò mua thêm chút thức ăn.. mà cô đói chưa, tôi vừa ăn xong, còn dư chút thức ăn thừa, bỏ cũng phí, nên gói về cho cô..", vừa nói anh ta vừa đặt túi thức ăn lên cái bàn gỗ, mở ra rồi gọi tôi: "lại ăn đi.."
Thừa biết anh ta nói dối, nhưng tôi không bắt bẻ hay vặn vẹo như mọi khi. Mũi khịt khịt ngửi thấy mùi chim cút quay thơm phức, cái bụng rỗng từ sáng giờ đang sôi lên ùng ục khiến tôi vui vẻ ngồi vào bàn, ăn ngon lành mà không thắc mắc gì thêm nữa.
"Ăn xong có muốn trở lên chỗ Mật đạo trên núi không..", vừa với tay lấy cuốn sách trên giá, anh ta vừa thản nhiên hỏi mà không ngẩng lên.
"Lên làm gì, xuống dưới lại làm kinh động đến lũ rắn, sợ chết đi được.."
"Tôi có cách trị tụi nó nên mới rủ cô đi cùng, sợ à..", anh ta thách thức.
"Sợ gì chứ, giờ đi luôn.. anh ra ngoài đợi tôi khóa cửa..", đợi anh ta bước ra cửa, tôi trở vào phòng, giấu vội cuốn album vào ba lô rồi trở ra ngay, tranh thủ lên núi cho kịp.
Mạnh miệng nói không sợ, thế nhưng khi vừa đến nơi, nhìn thấy những bậc thang bằng đá, phủ đầy rong rêu trơn trợt, tối tăm ẩm thấp..
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh đám rắn trắng lúc nhúc dữ tợn hôm trước, khi bị chúng bao vây, đuổi theo sát gót lên đến tận miệng hầm.. toàn thân không rét mà run, 10 phần đã muốn thoái lui hết 9.
Tôi e dè hỏi: "mà anh nói có cách là cách gì vậy.."
Lục Bảo lấy từ trong túi ra một hình nhân giấy, nhỏ cỡ đốt ngón tay, miệng lầm rầm đọc chú, anh dùng ngón trỏ vẽ lên trên trán hình nhân loại ký hiệu hay chữ viết gì đó không rõ, rồi mới lên tiếng: "Đưa tay ra đây..", tôi còn chưa kịp phản ứng gì đã thấy anh ta nắm lấy cánh tay mình lôi về phía trước, đặt hình nhân giấy lên trên, nó.. nó thực sự cử động được, nhảy loi choi lên xuống trên tay tôi trông như những người tí hon, không hiểu anh ta đã làm bằng cách nào nữa.
Giờ cũng không còn đường thoái lui, tôi đành lò dò theo sau.
Xuống đến nơi, Lục Bảo lấy ra một xấp hình nhân giấy đã được cắt sẵn, tạo thành những hình nhân có kích thước
-chuyển động như người thật và giống nhau như khuôn đúc: "thấy sao, cả một đội quân chứ chẳng đùa, tôi phải chuẩn bị chỗ này mất mấy ngày đó.. giờ thì yên tâm rồi chứ..", anh ta cười đắc chí.
Khi những ngọn đuốc trên tường được thắp lên, ánh sáng soi rọi một phần căn hầm, ngay dưới chân thang, cả 2 bắt đầu tìm kiếm xung quanh thì không thấy mấy cái xác lần trước nằm la liệt ở đây đâu nữa. Tất cả đều biến mất, một mẩu xương vụn cũng không còn.. cả bọn rắn trắng cũng không thấy xuất hiện..
"Yên ắng thế này e có chuyện chẳng lành, cẩn thận..", Lục Bảo vừa dứt lời thì một cơn gió mạnh thổi thốc đến, cuốn cát bụi trong căn hầm bay tứ tung, rơi cả vào trong mắt tôi, cay xè.
Đến lúc mở được mắt ra, tôi hoảng hồn khi thấy trước mặt mình thứ gì đó.. đỏ nhoe nhoét như son môi tô hỏng, không chỉ một mà rất nhiều, xoay ngang xoay dọc đều thấy chúng, tôi dường như đang bị bao vây.. bởi chính đám hình nhân giấy của Lục Bảo. Khi lùi về sau, lưng tôi chạm phải lưng anh ta khá mạnh, còn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra thì từ trong khoảng tối của căn hầm, xuất hiện ngày càng nhiều hình nhân giấy hơn, đang bay là đà về phía này, nhưng.. hình như chúng có gì đó khác, mỗi hình nhân đều có hình dạng riêng, không phải thứ giống như khuôn đúc mà Lục Bảo đã tạo ra vừa rồi.
"Chạy mau..", tiếng thét nghe rõ mồn một bên tai, anh ta nắm lấy cổ tay tôi định lôi đi như lần trước nhưng đột nhiên lại buông ra ngay.. là vì phía trước mặt giờ đây toàn giấy là giấy. Những hình nhân, lớp da mỏng tang như giấy lụa, lộ rõ cả những đường gân máu xanh lét, sống động y như người thật còn đang sống. Thậm chí, ở cự ly gần, còn trông thấy cả phần lồng ngực đang phập phồng lên xuống đằng sau lớp da bằng giấy đó cứ như.. vẫn còn đang thoi thóp thở, khiến tôi sợ đến thất kinh hồn vía.
Trong phút chốc, chúng chuyển dần từ màu trắng sang đen, trộn lẫn cùng bóng đêm đặc quánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!