Sau bữa cơm chiều qua loa, thầy Bảy đi nằm sớm.
Dọn rửa xong xuôi, thấy Lục Bảo đang ngồi ngoài hiên nhà, tôi rón rén tiến lại sau lưng, bất chợt nghe vang lên chất giọng trầm ấm quen thuộc: "là người sẽ thấy bóng, khi nào là ma đi rồi tính chuyện hù anh, Mây à.."
"Anh, anh cùi loi.. mà hỏi nè..", vừa nói tôi vừa ngồi xuống, trên bậc thang bằng đá, cạnh bên hắn ta.
"Muốn biết gì thì gọi anh Lục Bảo trước đi nha..", hắn ta chặn đầu.
"Con đường dẫn vào Âm Lộ có loại hoa đỏ rực, yêu dị diễm lệ vô cùng, khiến tròng mắt anh khi đó nhìn tôi cũng bừng lên sắc đỏ, không hiểu sao tôi cứ nghĩ mãi về chúng..", tôi e dè hỏi.
"Hương Bỉ Ngạn làm say lòng lãng khách
Sắc Bỉ Ngạn nhuộm đỏ ánh tà dương"
Có ai nhìn thấy mà không đem lòng nhung nhớ vẻ ngoài yêu dị đó đâu. Chúng là Mạn châu sa hoa, chỉ nở nơi Tam Đồ, ranh giới giữa sự sống và cái chết.
"Bỉ Ngạn hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử"
--- một nghìn năm hoa nở, thêm nghìn năm hoa tàn, hoa và lá vĩnh viễn không thể gặp nhau.
"Những thứ kiều mị trên đời này vừa hay đều gắn liền với những điển tích bi thương.. mà Tam Đồ là dòng sông hôm đó à..", tôi thắc mắc.
"Ừ, Tam Đồ xuyên, Đồ nghĩa là đường đi, Tam là ba. Những linh hồn chạm đến ranh giới sinh tử này, muốn sang bờ bên kia đều phải dựa vào nghiệp quả họ tạo ra khi sống để định ra ba dòng nước
-chậm rãi
- bình thường
- và chảy siết, nên nó mới có cái tên là Tam Đồ.."
"Định ra 3 dòng rồi thì thế nào, phải bơi qua sao..?"
"Có người chèo đò đưa sang sông, nhưng đương nhiên cũng cần có lộ phí mới được.. Trần sao Âm vậy thôi.."
"Ừm, nếu tôi cứ lên mà không đưa lộ phí thì sao..?"
"Cô tưởng hiếp đáp người Âm mà toàn mạng trở về à, đương nhiên tên lái đò đó sẽ đưa cô ra giữa sông rồi thẳng tay ném cô xuống đó chứ còn sao..", hắn ta trợn mắt lên nhìn tôi ái ngại.
"Thì cùng lắm lúc đó.. tôi lại tự bơi sang thôi.. sợ gì chứ..", tôi cãi bướng.
"Thưa cô, sông Tam Đồ kia không chỉ có nghĩa là 3 con đường, mà chính là 3 chìm, không hề có 7 nổi hay 9 lênh đênh cho cô lựa chọn, một khi xuống nước không thể quay đầu, hơn nữa nước sông lại mang kịch độc, cô chưa bơi sang đến bờ bên kia đã bị thứ độc đó ăn mòn linh hồn, trở thành một phần oán khí bên trong nó, rồi cô sẽ ôm oán hận đó mà thành Quỷ, vĩnh viễn không thể siêu sinh, phải chịu thống khổ lưu đày trong địa ngục băng.. lạnh giá, ngày ngày nhìn những linh hồn khác sang đò mà sinh lòng đố kỵ, chực chờ những linh hồn kia rơi xuống nước để nhấn chìm họ, biến họ thành Quỷ giống như mình, chớ có cuồng ngôn như vậy, không phải thứ để đùa đâu, nhóc con..", vừa nói anh ta vừa đập mạnh bàn tay vào trán, làm tôi suýt bật ngửa về phía sau vì không đề phòng.
Tôi nhăn mặt định đáp trả lại, nhưng nghĩ bụng vẫn còn chuyện chưa hỏi rõ, đành bấm bụng nhịn, nuốt cục tức vào trong, hỏi tiếp: "nếu.. có ai đó đem nó lên dương gian thì sao.."
"Lấy đồ từ Âm giới đương nhiên sẽ có kết cục không tốt, mà nãy giờ hình như cô có gì đó hơi lạ, không lẽ..?", anh ta xoay hẳn người lại nhìn chằm chằm vào tôi.
"Nói mau, có phải vậy không..?", nắm hai vai tôi xoay về phía mình, anh ta gắt lên.
"Ờ.. ờ.. thì.. thì..", tôi cố lảng tránh ánh mắt dò xét, hơi run giọng nói: "lúc đợi anh và thầy.. đưa ông Tư vào Mạnh Bà Trang, tôi thấy một bông hoa rực sáng lên giữa biển hoa đỏ thẫm như máu, tò mò tiến lại gần nhìn cho rõ thì nó rơi vào tay tôi, không hiểu sao.. tôi có cảm giác ấm áp, gần gũi lạ thường.. nên.. tôi mới giấu nó đi.."
"Không hay rồi.. giờ là mấy giờ..?", anh ta chạy vút đi, lát sau trở ra kéo tay tôi vào phòng, nắm chặt 2 vai, nhìn xoáy sâu vào mắt tôi, dặn dò: "nghe cho rõ đây, chỉ còn đúng 3 phút nữa là đến thời khắc chuyển giao duy nhất trong năm, nếu bỏ lỡ thì cô chết chắc, hiểu chưa..?".
Tôi gật nhanh đầu, mắt mở to cố nuốt lấy từng lời từ miệng anh ta: "giờ tôi sẽ dùng thuật, dẫn hồn cô lìa khỏi xác, nhiệm vụ của cô là quay lại đó, trả lại đóa Mạn châu sa hoa này, trước khi gà gáy sáng.. lộ phí sang sông đây.. nằm xuống đi..", anh ta cột vào cổ chân tôi một cái chuông vàng nhỏ, tiếp tục dặn dò: "khi gặp nguy, nhớ lắc nó.. nắm lộ phí trong tay, còn Mạn châu sa hoa đặt trên ngực.."
"Tôi phải đi 1 mình sao..?", tôi nhìn anh ta khẩn thiết.
"Dám làm dám chịu.. khi hồn rời đi, cô sẽ thấy mình rơi trong khoảng không mịt mù gió cát, hãy để hồn nương theo cơn gió cát đó, nó sẽ cuốn cô đến bên bờ sông Tam Đồ.. nhớ không được để rớt cái chuông ở chân.. giờ nhắm mắt lại, đến giờ rồi.. lên đường thôi.."
Tôi thấy mình bị cuốn đi trong cơn lốc xoáy, những hạt cát thô bạo táp vào mặt, rơi cả vào mắt tôi đau nhức, không thể trông thấy gì, cho đến khi nó dừng lại, tôi đã đứng trước sông Tam Đồ thật, trong tay đang cầm theo một mảnh ngọc xanh cũ, có vẻ khá cổ. Không để lỡ thêm thời gian, tôi mạnh dạn tiến đến, gọi người lái đò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!