Xoẹt.. xoẹt.. xoẹt.. âm phanh phát ra từ con dao phay chặt thịt đang cà qua cà lại trên cục đá mài cùng bộ dạng quái đản của hắn, khiến những người đứng quanh đó đều rùng mình nổi da gà. Thầy Bảy càng lo lắng hơn khi thấy 2 ngọn đèn dầu hỏa để trên bàn thờ không gió mà bỗng nhiên tắt phụt cả 2. Đèn dầu hỏa trên bàn thờ người chết vốn không được để tắt, đó là điều cấm kị, một khi nó tắt, tai họa đã ở rất gần, có thể giáng xuống bất cứ lúc nào, họa hại vô cùng lớn.
"Sao giờ thầy.."
Còn chưa biết phải tiến đến thắp lại ngọn đèn thế nào thì đèn điện cũng tắt Phụt. Cánh cửa đóng sầm lại, nhốt tất cả bên trong. Mọi thứ chìm vào trong bóng tối tĩnh lặng, không một ai dám nhúc nhích hay đi tìm đèn cầy, người này đùn đẩy cho người kia, cho đến khi thầy Bảy gọi Lục Bảo đến giúp một tay.
"Giờ tôi cần những người trẻ ở đây tự giác tự nguyện đứng ra đây giúp tôi, nếu không.. tất cả chúng ta đều phải bỏ mạng lại đây cùng ông Tư đang nằm trong quan tài kia..", thầy nhỏ nhẹ nói.
Xong, đếm tới đếm lui, chỉ có 8 người chịu đứng lên giúp thầy.
"Chúng ta phải tìm cách bẫy được nó, nhưng đầu tiên, ta cần những người cùng huyết thống tiến đến thắp lại 2 cây đèn dầu hỏa trên bàn thờ.. trong 8 người ở đây, ai sẽ giúp ta làm việc đó..?"
Bất giác, ai cũng đứng lùi ngay lại, nép sát vào nhau, không ai dám nhìn thẳng vào mắt thầy Bảy.
Có tiếng nói của ai đó phát ra từ phía đám đông đang ngồi xúm chụm vào nhau trong bóng tối: "ông Tư là do ai mà chết, hả..? Các người không thấy tội lỗi với nhà người ta hay sao mà giờ còn muốn đem con cái họ ra làm con tốt thí mạng nữa..? Nếu muốn thắp lại ngọn đèn dầu hỏa đó thì đi mà gọi đệ tử nhà ông làm.. tất cả lùi hết về đây ngay..".
Đám đông bắt đầu lao nhao lên, đã có những tiếng chửi rủa giận dữ, đầy hận thù nhằm về phía thầy trò chúng tôi: "nói phải lắm, cũng vì lão ta mà ông Tư mới dắt con Mực lên núi, đến nỗi phải bỏ mạng..", "chuyện có dính dáng gì đến nhà chúng ta đâu chứ, khi không vạ lây..", "ổng chết rồi còn muốn hại thêm huyết thống nhà người ta nữa, thiệt thất nhơn ác đức..", "để lão ta tự đi mà tính, không chết được đâu mà sợ, không lẽ lão để chúng ta chết, lão là thầy cao tay kia mà..", "phải đó, tu tiên thì sợ gì mấy thứ này chứ, cứ ngồi im đợi lão thôi..", "nếu không giúp lão thì nhà ta đâu có gặp họa sát thân thế này..", "lão chỉ hù dọa được mấy đứa yếu vía chứ nhà này, đôi tay ai cũng ngày ngày nhuốm máu, chọc tiết, chặt chém hàng trăm con lợn, sợ cái gì chứ.."
Thầy Bảy không nói thêm gì nữa, từ phía sau lưng, những dãy đèn cầy trắng đột nhiên sáng trở lại, chiếu thứ ánh sáng đỏ leo lét như bóng đèn trái ớt lên mọi vật. Lục Bảo kéo tay áo thầy Bảy nói khẽ: "có chuyện không hay rồi thầy.."
Vừa nhìn, thầy đã hiểu ngay chuyện không hay kia là gì.
Con trai ông Tư.. dáng ngồi xiêu vẹo, liên tục chặt Phầm phập vào những miếng thịt lợn, nhuyễn nhừ.. không hề có bóng đổ trên nền đất loang loáng máu.. nếu anh ta là người, sao lại không có bóng..?
Đột nhiên, từ khuôn miệng tái nhợt bật ra tiếng cười Khùng khục thành từng tràng dài, trong khi tay anh ta không ngừng nhẩm đếm số thịt lợn vừa được chặt, bày la liệt xung quanh. Dù rất sợ, nhưng tôi vẫn quyết định chính mình sẽ tiến đến thắp lại 2 ngọn đèn dầu hỏa. Bàn chân nhấc lên còn chưa chạm được đến đất, hắn ta đã quay ngoắt lại, ánh mắt sắc như dao, khiến tôi suýt chút nữa thì hét lên vì kinh hãi.
"Mày dámm..", ông ta gầm lên cùng với con dao phay đang giơ cao quá đầu, rõ ràng đó là giọng nói.. của ông Tư thịt heo.
Chần chừ trong giây lát, tôi thẳng hướng quan tài mà chạy đến, mặc kệ tiếng gầm gừ hăm dọa của ông ta, Lục Bảo ở phía sau đánh lạc hướng, giúp tôi kéo dài thời gian. Đến chỗ bàn thờ, tôi nhanh chóng bật lửa từ cái hộp quẹt ga lên, đưa vào dây bấc trong chiếc đèn.. nhưng nó không cháy.
Quay lại phía sau, thấy ông Tư lúc này đã tiến đến gần tôi.. khoảng cách chỉ còn 1 cái quan tài.
Hít một hơi thật sâu, tôi vặn sợi dây bấc lên đến mức tối đa, cố bật lửa châm lại thêm lần nữa. Ngọn lửa vừa chạm đến dây bấc đã lập tức cháy bùng lên, miệng tôi còn chưa kịp nở ra nụ cười mãn nguyện thì từ trong quan tài một luồng khí lạnh ào đến.. thổi tắt ngọn lửa mà tôi cố lắm mới châm lên được. Xoay nhanh người lại phía sau, bàn tay đứa con trai ông Tư suýt chút đã nắm được vào vai tôi, chưa bao giờ tôi thấy việc cắt phăng đi mái tóc dài lại đúng đắn đến thế, để hắn nắm được tóc chắc tôi đứng im chịu chết, chẳng cách gì chạy thoát được khỏi bàn tay đầy máu tanh đã ở rất gần kia.
Cầm theo đèn dầu hỏa trong tay, vòng qua cái quan tài chạy thoát thân, tôi rùng mình ớn lạnh khi lần nữa thấy từ trong đó đôi mắt đỏ ngầu lạnh lẽo lần trước, đang trợn to nhìn thẳng vào mắt tôi.
Quá sợ hãi, tôi nhắm chặt 2 mắt lại, vấp phải thứ gì đó, trượt chân ngã sõng soài trên sàn. Tay vẫn giơ cao cây đèn, thở phào nhẹ nhõm vì nó không tuột khỏi tay mà vỡ tan tành. Bất chấp hiểm nguy cận kề, tôi cố bật lửa châm thêm lần nữa, trong tư thế nằm sấp, ngay phía dưới nơi đặt quan tài. Ngọn lửa cháy phừng lên vì sợi bấc quá dài, cháy xém cả vào tay tôi bỏng rát, nhưng tôi vẫn cố chịu đau, chống tay đứng dậy, tìm đường quay trở lại chỗ bàn thờ.
Nhưng đột ngột.. cây đèn dầu phát nổ.. ngay trong tay tôi.
Còn chưa kịp hoàn hồn, khuôn mặt tinh quái của hắn ta đã ở ngay trước mắt, sáng bừng lên trong ngọn lửa. Hắn bật ra một tràng cười kinh khiếp, giơ con dao lên chặt xuống.. có cảm giác thứ gì, như bàn tay tôi vừa rơi xuống, bởi đường cắt quá ngọt, khiến tôi ngoài sững sốt không còn cảm thấy gì khác nữa. Lại một tiếng vút nhanh nữa bổ dọc xuống từ trên đỉnh đầu, cũng may tôi tỉnh trí kịp thời né được, khiến con dao phay sượt qua tai, bị thương ở cánh tay, muốn chạy nhưng đôi chân không còn nhấc lên nổi nữa, chỉ nghe loáng thoáng bên tai tiếng Lục Bảo: "đứng lên, nhanh.. có nghe không..", cảm nhận thấy 2 cánh tay rắn chắc của anh ta luồn vào dưới cánh tay tôi, cố lôi ra ngoài, cứ thế kéo xềnh xệch ra đến tận cửa.
Thầy Bảy ném vào người hắn ta những đạo bùa màu vàng, nói lớn: "Tư thịt heo, ông đã chết rồi, coi thường quy luật âm giới, ông muốn hồn phi phách tán, không thể vãng sanh hay sao..?"
"Đây là những gì t phải làm, chính thầy trò chúng m đã hại chết t và con Mực.. t phải trả thù..", hắn ta gằn từng tiếng một trong cổ họng.
Đột nhiên, cánh cửa sau lưng tôi và Lục Bảo đóng sầm lại, tên đồ tể nhịp nhịp con dao phay sáng loáng trên tay, chân mày nhíu lại: "không một ai chạy thoát, tất cả các ngươi.. đều phải chết.."
Lục Bảo bất bình, buông tôi ngã Bịch xuống sàn, lao đến, nhưng thầy Bảy đã kịp ngăn lại, anh ta hậm hực nói: "tìm 1 ai đó để đổ lỗi sẽ giúp ông hay con Mực sống lại hay sao, hả.. chúng tôi cũng chỉ vô tình, gián tiếp ảnh hưởng đến cái chết của ông và con Mực, chúng tôi nhận sai.. nhưng ông phải hiểu, luật Âm giới tàn khốc đến mức nào, oan oan tương báo đến bao giờ mới dứt.. xin hãy nghe tôi, buông đồ đao lập địa thành Phật.. thầy Bảy sẽ giúp ông Siêu Sinh Tịnh Độ.."
Đáp lại lời Lục Bảo là con dao phay phóng thẳng đến phía anh ta.
"Nhớ lấy, việc này là do ông chọn.."
"Lập trận.. Âm Dương chuyển vị..", thầy Bảy nhắm mắt lại tĩnh tâm hô lớn.
"Hỏa Linh phù..", tay Lục Bảo bắt ấn ném ra xấp giấy.
Toàn thân người hắn ta lúc này bị quấn chặt bởi tấm Hỏa phù màu vàng nhạt, đổ gục xuống đất như thân cây vừa bị bứng gốc, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: "âm dương chuyển vị.. âm dương.. chuyển.. vị.."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!