Chương 3: Duyên nghiệp

Trước tình huống quá bất ngờ, tôi đứng trơ ra như phỗng, mặc cho thằng Biển đang cố sức kéo lấy vai áo tôi giật liên tục. Tưởng cầm chắc cái chết rồi thì từ đâu một nắm giấy vàng mã bay lên đầy trời, cùng những đồng xu cổ được ông thầy pháp tung nhanh ra, bám chặt vào cái xác đang bốc cháy ngùn ngụt, nổ lách tách như pháo khiến nó giãy giụa kêu thét lên trong đau đớn. 

Trong giây lát, lửa tắt ngấm, lộ ra một khối cháy đen sì, đổ ập xuống, nằm đè lên trên người tôi. Phải mất mấy phút, tôi mới hoàn hồn, nhận thức được tình hình hiện tại mà thét lên được, vừa khóc vừa đẩy cái xác cháy đen qua một bên, lùi ra xa.

Ông thầy pháp cùng 10 đồ đệ, một tay cầm kiếm gỗ Đào, một tay xòe rộng 5 ngón đưa thẳng về phía trước, trong lòng bàn tay mỗi người là một tấm gương bát quái không ngừng xoay tròn. Tất cả đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với đám chó tinh còn lại đang ẩn nấp sâu trong rừng dương.

Thầy phân công 2 người đứng ở 2 đầu bìa rừng, tay giữ chặt tấm lưới phép được đan bằng tơ nhện khổng lồ đã được phù chú, những mắc lưới ánh lên sắc vàng chóe phản chiếu lại từ màng chắn hộ thân của 8 cái gương bát quái do 8 đồ đệ đứng ở 8 góc tạo thành.

Đám chó tinh bắt đầu nhảy bổ ra tấn công, nhưng không con nào vượt qua lọt tấm lưới phép, cứ lao vào lại bị hất tung ra ngoài bởi sức nóng của tia lửa phát ra từ tấm gương bát quái trên trận đồ 8 người.

Tuy chúng không vào được bên trong làng, nhưng tạm thời thầy cũng chưa có cách nào tiêu diệt được hết bọn chúng, vì số lượng quá đông.

Ông thầy pháp được trọng vọng nhất cái làng này vẫn thường được gọi với cái tên thầy Bảy Núi vì nghe nói quê thầy ở tận miệt An Giang, lặn lội đến đây tu đạo tuốt trên núi, nên cũng không ai biết thầy tên thật là gì. Lúc rãnh rỗi thầy cũng hay sang nhà trà nước với cha, tôi cũng khoái thầy qua chơi lắm, những khi đó lại được nghe thầy kể đủ thứ chuyện bùa chú ếm đối, nghe hơi hãi nhưng tôi vốn tính hiếu kỳ nên càng nghe càng thấy thích.

Sau khi hoàn thành pháp sự, thầy gọi riêng tôi ra một góc hỏi nhỏ: "cha mẹ bây đâu..". Tôi lí nhí trả lời với thầy chuyện cha mẹ đã đi được ít hôm rồi, vẫn chưa trở về. Thầy buột miệng than: "thôi chết rồi.. có cách nào liên lạc được với cha mẹ bây không.. trận đồ này chẳng những giữ những thứ bên ngoài không vào được.. còn ngăn không để những người bên trong thoát ra ngoài.. Ta e.. cha mẹ bây chưa biết tình hình hỗn loạn ở đây, trở về sẽ bị đám chó tinh xé xác mất.."

Tôi òa lên khóc: "thầy ơi, thầy giúp con với.. con không biết phải làm sao nữa, từ cái hôm cha mẹ đi, con đã không nhận được tin tức gì rồi, cũng không thấy cha mẹ gọi điện về hỏi han gì con hết, nên con.. con sợ..", nói rồi tôi quẹt nhanh nước mắt, nước mũi, đứng bật dậy, chạy ngay đi, chỉ kịp ngoáy cổ lại phía sau nói vội: "để con chạy đi hỏi họ hàng..", thầy Bảy cũng cố nói với theo: "đi đứng cẩn thận đó nghe bây.."

Tối đó, tôi thẫn thờ trở về nhà, toàn thân đau nhức, tuyệt vọng cùng cực khi biết được không chỉ riêng gì tôi mà họ hàng làng xóm xung quanh, toàn bộ hòn đảo này đều đã mắc kẹt lại bên trong tấm lưới phép. Điện thoại không thể liên lạc được ra ngoài, bên ngoài cũng chẳng tài nào gọi được vào trong đây. Từng đoàn người lũ lượt thu gom đồ đạc cố chấp bỏ đi, ra đến ngoài bìa làng, rồi cũng phải thất thểu quay trở về, chấp nhận rằng hòn đảo này đã hoàn toàn bị cách ly, biệt lập với thế giới bên ngoài.

Lúc chiều ngoại cố giữ tôi lại bên nhà nhưng tôi vẫn lén trốn về, ngồi bó gối từ chiều ôm chặt lấy cái điện thoại bàn, thứ duy nhất hiện giờ có thể cho tôi chút hi vọng nhỏ nhoi rằng cha mẹ không sao cả, rồi họ sẽ gọi cho tôi nói với tôi rằng họ vẫn ổn. Tôi tin như vậy.

Đêm nay yên tĩnh lạ lùng, không còn tiếng chó tru ai oán nữa, cũng chẳng có cái thây ma nào đến tìm, nhưng sao tôi thấy ngột ngạt, khó thở quá. Tim thỉnh thoảng lại nhói lên. Cứ thế thiếp đi lúc nào không biết.

Đột nhiên, tiếng điện thoại reo vang, khiến tôi giật nảy mình, tay lập cập nhấc ngay ống nghe lên, từ đầu dây bên kia nghe một giọng nói lạ mà quen, vọng về nghe như xa như gần, mơ hồ, huyễn ảo: "cha mẹ phải đi xa, không thể về với con được nữa, sống cho tốt nghe con..", tôi nức nở gào lên trong điện thoại: "khoan.. khoan đã, cha mẹ.. là cha mẹ phải không.. đi đâu.. cha mẹ đi đâuuu.. đừng bỏ con một mình mà.. đừnggg..", đầu dây bên kia chỉ còn vọng lại tiếng Tút.. Tút.. Tút..

Vẫy vùng trong cơn hoảng loạn, tôi nhìn quanh, ống nghe điện thoại vẫn còn đang áp vào tai. Nước mắt nước mũi tèm nhèm, chạy thẳng ra bên ngoài, đi lang thang trong đêm như kẻ mất hồn, sáng ra đã thấy mình đứng ngay trước cửa bưu điện, tiến vào bên trong trình bày hoàn cảnh một hồi thì cô tư vấn viên cũng chịu kiểm tra giúp tôi những số gọi đến ngày hôm qua, kết quả là không có bất cứ cuộc gọi đến nào. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì biết mình chỉ nằm mơ.

Chạy về đến nơi, đã thấy thầy Bảy đứng sẵn đợi tôi tự lúc nào trước cửa nhà.

Vừa thấy tôi, ông đã hỏi ngay: "bây đi đâu về vậy.."

"Dạ, con..", chưa biết phải nói thế nào thì thầy Bảy đã tiếp lời: "đêm qua.. cha mẹ bây đến tìm Ta.."

"Rồi cha mẹ con đâu thầy, sao không về nhà..", tôi chạy ngay ra, đứng nhìn dáo dác ngoài cổng rào nhưng con đường trước nhà vắng ngắt, không một bóng người qua lại.

"Biết nói sao với bây đây.. thôi, theo Ta đến bìa làng, rồi sẽ hiểu..", thầy Bảy đứng dậy đi trước, tôi cũng nhanh chóng theo sau.

Vừa đến nơi, đập vào mắt tôi là.. thi thể của cha mẹ, đang bị đám chó tinh bâu vào xâu xé. Bất chấp hiểm nguy, tôi lao nhanh về phía đó, nhưng bị thứ gì như bức tường trong suốt chặn đứng lại, mặc cho thầy Bảy cố khuyên can, tôi vẫn cứ điên cuồng lao về phía trước như thế cho đến khi gục hẳn xuống, quỳ mọp trên đất, trơ mắt ra nhìn từng phần thi thể của cha mẹ bị cắn xé bởi bọn chó tinh quái ác. Hận thù dâng lên ngập tràn trong đáy mắt, tôi lặng lẽ đứng dậy, thôi khóc lóc.

Nhìn thẳng về phía thầy Bảy: "xin thầy dạy con bùa phép.. con phải tự tay giết sạch bọn súc sinh này, trả thù cho cha mẹ..", giọng tôi lúc này đã không còn giữ được bình tĩnh nữa.

Thầy Bảy xua xua tay: "Ta trước giờ chỉ nhận đồ đệ nam thôi, chuyện cũng đã rồi, Ta chỉ buồn vì không thể giúp bây mở tấm lưới phép này ra hay đem được 2 thân xác kia vào trong này.. giờ điều duy nhất Ta làm được là nghĩ cách tiêu diệt hết bọn chó tinh này, không để chúng nó tạo thêm ác nghiệp nữa.. bây sang bên bà ngoại ít hôm đi, nhà cửa khóa lại cẩn thận.. Ta sẽ sang đó thăm bây sau, nghe chưa.."

Tôi không nói thêm gì nữa. Nhìn thấy bóng lưng xiêu vẹo của tôi, thầy Bảy cũng xót xa thương cảm lắm, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc, thầy không thể vì cảm thương tôi mà phá vỡ nó được.

Sau một đêm thức trắng, tôi vào nhà tắm, đứng trước gương, cắt cụt ngủn mái tóc dài thướt tha mà cha mẹ tôi yêu quý, để lộ ra toàn bộ phần sau gáy, đem bỏ hết tóc vào trong một cái hộp, để lên trên bàn thờ, cạnh bát hương. Thắp nhang khấn vái hồi lâu, tôi quyết định sang nhà thầy Bảy thêm lần nữa.

Vừa ra đến cửa đã đụng ngay phải thằng Biển, nó trợn tròn mắt lên nhìn tôi, lắp bắp: "ơ, Mây.. tóc của m..".

Tôi đáp lại cộc cằn: "kệ t.." rồi đi thẳng ra cửa, không kịp để nó phản ứng gì thêm.

Sang đến nơi, thầy Bảy đang ngồi uống trà sáng, mắt chăm chú tra cứu gì đó trong cuốn sách đặt trên chiếc bàn tre. Thấy tôi, ông cũng không tránh khỏi hơi giật mình: "ơ kìa, Mây, sao bây lại.."

"Thầy nhận con đi.. từ giờ thầy coi con như những đồ đệ nam khác được không thầy, con thật lòng muốn giết hết bọn súc sinh đó trả thù cho cha mẹ.. con xin thầy mà.."

Ngẫm nghĩ hồi lâu thầy Bảy kêu tôi đứng dậy, cảm thán một câu than trời trách đất, rồi mới nhỏ nhẹ nói: "cái hôm Ta thấy bây đứng ngoài cửa sổ nhà con Hạnh.. nhìn nhân tướng đã biết bây có khả năng hơn người, nhưng tiếc thay bây lại là phận nữ nhi, ấn đường khi đó lại ám đen mờ mịt.. Ta biết bây sắp phải trải qua những hiểm họa khôn lường, nhưng Ta không giúp gì được cho bây, nên đành nhắm mắt làm ngơ, để mặc cho số phận dẫn dắt, âu cũng là duyên nghiệp.. nhưng Ta có một yêu cầu, bây phải lên đỉnh núi, hái về cho Ta một nhánh Tiên thảo có hình dáng như trong sách này..", vừa nói ông vừa đẩy cuốn sách về phía tôi.

Tôi đứng ngay dậy, hứa với ông sẽ về nhà chuẩn bị đi ngay lên núi tìm nó, không tìm được tôi quyết không trở về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!