Tôi sốc đến mức không còn nghĩ được gì nữa, đầu óc lúc này hoàn toàn trống rỗng, hơi thở lạnh buốt, nước mắt chực trào ra, có thể nghe rõ cả từng nhịp tim đang đập Thình Thịch bên trong lồng ngực.
Cũng may, ngoài đôi mắt thô lố như muốn rớt ra ngoài đang nhìn chăm chăm vào tôi thì bà ta dường như không hề cử động. Tôi không dám thở mạnh, gần như nín thở khi nghĩ đến mấy bộ phim Cương Thi bên Tàu, sợ thở mạnh bà ấy ngửi thấy mùi người, sẽ ngã bổ ngay về phía tôi, dùng bàn tay đầy móng vuốt nhọn hoắt kia bóp chặt lấy cổ tôi, cắn mạnh một cái thì tôi toi đời.
Nhưng ngồi mãi thế này cũng không phải cách, tôi đến tắt thở, đứng tim mà chết mất nếu không thử làm gì đó. Đầu tiên, tôi thu hết can đảm thử nghiêng người qua trái, rồi lại qua phải một chút xem tình hình thế nào. Ngờ đâu, mỗi lần tôi cử động dù chỉ nhích chút xíu, cả cái xác cũng ngay lập tức động đậy nghiêng theo, cố giữ làm sao cho mặt nó phải luôn đối diện với mặt tôi, khoảng cách vừa đủ chạm nhẹ vào da mặt, rờn rợn thứ cảm giác ngứa ngáy châm chích vô cùng khó chịu.
Cứ thử lấy mu bàn tay này chạm thật nhẹ vào mu bàn tay kia, giữ như thế vài giây thôi sẽ cảm nhận được nó khó chịu, ớn lạnh đến thế nào. Huống chi giờ đây, thứ mà làn da mỏng manh của tôi đang tiếp xúc lại là khuôn mặt chảy rữa tanh tanh mùi biển của bà hàng xóm đã chết.
Lần này, không còn nín nhịn được nữa, nước mắt đã bắt đầu ứa ra thành dòng. Có lúc, tôi quá bất lực, muốn đánh liều vùng chạy thoát thân, nhưng 2 chân cứ cứng đờ như ai đổ bê tông lên vậy, không tài nào nhấc lên nổi. Giờ có hét lên cũng không ai nghe, mà có nghe đi chăng nữa, sang đến nơi chắc cái xác cũng không còn để chôn cất tử tế.
Trong cơn hoảng loạn, chợt nhớ ra có lần má tôi nói: "người chết về tìm người sống sớm nhất là 7 ngày sau khi họ chết..", sao cái bà này chẳng những hiện hồn về sớm hơn nhiều, còn đi tìm cái đứa chẳng liên quan gì như tôi mà hù dọa nữa. Ngồi lục tung hết trí nhớ lên cũng không thể hiểu nổi: "tôi có oán thù gì với bà đâu, sao giờ người bả về tìm lại là tôi hả..", tôi thầm kêu lên trong đầu.
Ý nghĩ vừa thoáng qua, đột nhiên có cảm giác như mắt bà ta trợn lên to hơn, cái miệng rớt dãi nhễu nhão nãy giờ ướt cả vạt áo thun tôi đang mặc, dường như cũng vừa nhếch lên, để lộ ra 2 cái răng nanh nhọn hoắt, chắc tại trán tôi và bả đang chạm vào nhau nên bả cũng đọc được suy nghĩ rủa xả của tôi vừa rồi chăng. Tôi buột miệng thốt lên: "không, không, tui có ý gì đâu..", thực sự giờ tôi chỉ muốn khóc thét lên, vùng chạy ra ngoài, sống chết gì cũng mặc kệ cho rồi, nhưng không hiểu sao cứ ngồi trơ ra như gỗ đá suốt từ tối đến giờ.
Không biết đến bao lâu, chỉ thấy toàn thân rệu rã mỏi nhừ, mắt díu lại vì cơn buồn ngủ ập đến nhưng vẫn phải cố mở to mắt lên trừng trừng nhìn nhau với cái xác bà hàng xóm khiến tôi cũng không còn hơi sức đâu mà khóc nữa. Khắp người vì ngồi lâu không dám nhúc nhích cứ tê bì cả đi, cảm giác tê rần rần cứ thế xâm chiếm khắp người. Tôi trụ không vững nữa, bật ngửa ra sau, ngã Bịch xuống nệm.
Cùng lúc đó, đèn tắt Phụt, cả căn phòng tối đen, cái xác cũng vừa bổ nhào đến theo hướng té ngã về sau của tôi. Chẳng thể nhìn thấy hình dáng hiện tại của nó, cũng như nó đang ở tư thế nào.. so với tôi, chỉ có cảm giác châm chít khi 2 phần da mặt chạm nhau là ngày càng rõ ràng hơn.
Khắp người sởn gai ốc, tóc tai dựng đứng cả lên.
Tôi không dám ngồi bật dậy, càng không đủ bình tĩnh nằm yên thi gan với nó thêm nữa, nhanh chóng dùng 2 gót chân và 2 khuỷu tay cố đẩy toàn thân người chà lết xích ra phía bên ngoài nệm trong khi lưng vẫn còn đang dán chặt xuống giường.
Nửa thân trên nhoài ra ngoài rớt Bịch xuống nền đất lạnh như nước đá quá đột ngột, khiến đầu tôi va đập khá mạnh, cảm giác phần lưng đang ướt đẫm mồ hôi chạm trên sàn đất lạnh cộng thêm da mặt vẫn không ngừng ngứa ngáy và thứ suy nghĩ quái ác rằng.. từ nãy đến giờ cái xác vẫn đang lặt lìa bay là là phí trên sát rạt tôi, nó có thể bị trọng lực của Trái Đất vô tình hút thật mạnh, rơi xuống ôm chặt lấy toàn thân tôi mà cắn xé bất kỳ lúc nào..
khiến tôi gần như phát điên.
Khi toàn thân đã rơi chạm đất, tôi xoay mặt, lật úp người lại, lấy đà lao thật nhanh ra nhà trước, 2 chân quắn qéo cả vào nhau. Chân nam đá chân chiêu thế nào lại vấp phải thứ gì đó, ngã bổ nhào đập mặt xuống đất lần nữa, mình mẩy tay chân trầy xướt lỗ chỗ vì cái nền xi măng, nhưng lúc đó sợ quá, tôi quên luôn cả đau, cứ cắm đầu cắm cổ chạy ra mở cái ổ khóa cửa, vừa mở vừa ngoái đầu lại, căng mắt ra nhìn về phía đường luồn hình chữ L từ phòng khách dẫn đến các phòng khác.
Tay run run, đánh rơi chùm chìa khóa mấy lần, suýt tè cả ra quần vì gian nhà trước không mở đèn tối om, chỉ có mấy cái bóng đèn trái ớt đặt trên bàn thờ, đang hắt ra thứ ánh sáng đỏ lờ mờ, phản chiếu lên trên mấy khung ảnh thờ, những đường nét trên hình như đang nhuộm đầy máu.
Lập cập như gà mắc tóc một hồi cũng mở tung được cánh cửa, chạy ào ra ngoài sân. Trời lúc này mới tờ mờ sáng, khung cảnh xung quanh im lặng như tờ, chỉ có tiếng gà gáy sáng từ xa xa vọng lại. Tôi đứng trước cửa nhìn quanh một hồi, càng nhìn càng thêm tuyệt vọng, không biết phải chạy đi đâu, hay trốn ở nơi nào cho an toàn nữa, đành cứ ngồi thu lu trước cửa nhà. Gió biển thổi thốc vào từng cơn lạnh tím người.
Ba tôi vẫn hay lôi tôi lại gần mỗi khi đi nhậu về, khề khà nhắc đi nhắc lại: "tình cảm thế nhân nhạt như nước lã, đôi ba chén rượu một chun trà, nhớ chưa Mây, đời này không tin được đứa nào đâu, m cứ ở với cha mẹ, lấy chồng mà làm gì..", vừa nói vừa vỗ vào đầu tôi Bốp Bốp, ra bộ tỏ tường thế sự lắm.
Cũng chẳng biết có phải vì lẽ đó hay không.. mà từ nhỏ, tôi chỉ quen gật đầu chào khi gặp những người khác trong làng, trừ Biển ra. Tôi hay chì chiết nó bao nhiêu thì nó lại càng bám lấy tôi bấy nhiêu, riếc rồi không có nó lại thấy thiếu thiếu. Còn dì 2 tôi, là mẹ nó.. chẳng biết vì sao, người cùng một nhà, lại chẳng ưa tôi, nếu không muốn nói là ghét ra mặt. Chắc dì có ấn tượng xấu với bộ mặt lạnh như ngâm nước đá lâu ngày tôi hay trưng ra với tất cả mọi người trong làng, kể cả người nhà.
Bà ngoại lại ở khá xa, đường đến nhà bà còn phải băng qua một rừng dương um tùm, đi ban ngày thì không sao chứ ban đêm, mỗi khi bóng chiều tà vừa đổ xuống, những cái cây in bóng trên mặt đất cứ lay động, đung đưa liên tục theo cơn gió thổi ào ào từ ngoài biển vào, nhìn cứ như ai đó đang ngồi chải đầu.
Bộ tóc dài lướt thướt với những sợi tóc mềm rũ, lay động nhẹ nhàng trong gió đó được gắn lên trên những cái đầu lặt lìa, thậm chí có cái bóng không hề có đầu, chỉ thấy làn tóc thướt tha, uyển chuyển hoà mình theo tiếng gió thổi nghe Rì Rào.. Rì Rào.. mà bà tôi vẫn hay nói với bọn con cháu như tôi, rằng: "rừng dương đang hát, khúc hát của những cô gái lỡ thì, đứng đợi chồng biền biệt ngoài khơi xa không thấy trở về, buồn rầu mà hoá rừng cây.."
Chạy sang đó giờ này, thà tôi ở đây cho bà kia muốn làm gì thì làm còn hơn.
Cũng vì ngày thường tôi không cởi mở xởi lởi với ai, nên giờ có chuyện cũng chẳng biết chạy sang nhà ai gọi cửa để ngồi nhờ chờ sáng. Khôn hay dại, tôi cũng không còn đủ nhận thức để phân tích nữa, lạnh quá lạnh, cóng hết cả tay chân.
Rồi cứ thế, ngồi gà gật cho đến khi mặt trời ló dạng, chiếu ánh sáng vàng óng, ấm áp lên trên vạn vật, được nhìn thấy mọi vật xung quanh rõ ràng cùng với tiếng chân người đi đan lưới, đánh cá, bán buôn họp chợ, tâm trạng tôi cũng dần ổn định.
Mở cửa trở lại vào trong nhà, đem mền gối ra ngoài phơi, rồi ngồi luôn trước nhà, đợi bà ngoại sang.
Sống đến từng tuổi này, tôi chưa bao giờ gặp phải tình cảnh nào, sợ hãi như đêm qua. Nghĩ đến đó, tự nhiên cơn tủi thân ở đâu ùa đến, lại bật khóc rấm rứt, ba mẹ mãi chưa về, bà ngoại vẫn chưa thấy sang, bà chị họ thì biến mất dạng. Đang ngồi cúi gằm mặt xuống đầu gối, đột nhiên bị ai đó đập vào sau ót, khiến trán tôi va vào đầu gối bên dưới nghe Cốp một cái, tôi bực bội kêu lên: "ui da..", rồi ngẩng mặt lên ngay tính chửi thì thấy nụ cười phớ lớ của thằng Biển.
Chưa kịp nói gì, nó đã xáp ngay lại gần tôi, ngồi thụp xuống, vẫn vẻ mặt nghiêm trọng như hôm qua, đang khóc mà nhìn thấy mặt nó, tôi suýt chút nữa không nhịn được cười: "gì nữa cha nội..".
Không đợi tôi hỏi gì thêm, nó nói ngay: "nãy theo má t ra chợ, trên đường đi thấy người ta xúm chụm lại ngay bìa làng đông quá trời, t cố chen dô coi thử thì m biết t thấy gì hôn..", mặt nó lúc này trở nên căng thẳng tột độ, mới 15 tuổi mà mỗi khi nó nhăn trán lại, nhìn chẳng khác gì mấy ông già chiều chiều hay đánh cờ tướng ngoài đình làng với ông ngoại tôi.
Tôi nhìn nó phì cười: "thấy gì không nói sao biết ba.."
"Thì m đoán thử đi coi t thấy gì ngoài đó.."
Nghe xong câu đó của nó, đột nhiên trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh cái xác trương phình của bà hàng xóm.. đêm qua vừa hiện hồn về ngồi cân não với tôi trên giường, khiến tôi gắt nhẹ: "thấy gì thì nói đi, cha nội này màu mè thiệt luôn á..".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!