Chương 15: Cổ trùng

Vừa trở vào từ vườn sau, Lục Bảo thoáng ngạc nhiên khi thấy Mây đã tỉnh, đang ngồi ở bàn ăn gần bếp. Trông thấy Bảo, Mây không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đến bưng nồi cháo vẫn còn bốc hơi nghi ngút xuống. Thấy vậy, anh cũng nhanh chóng lấy thêm 2 cái chén, đập vào nồi 2 quả trứng gà, vừa múc cháo đổ vào lưng chén, anh vừa len lén nhìn xem biểu hiện của Mây ra sao.

Hình như, Mây có gì đó khan khác, là Mây, nhưng không phải Mây. Anh cũng không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào, nhưng anh hi vọng là do mình.. quá nhạy cảm. Ngẫm nghĩ hồi lâu, anh quyết định lên tiếng trước: "nhìn sắc mặt cô hơi khó coi, ăn nhanh đi rồi vào nằm nghỉ.."

"Không, tôi ổn mà.."

"Ăn trái cây không.. mới hái xuống hôm qua để cúng ông bà.."

"Ừ, ăn.."

Lục Bảo vừa xoay lưng lấy con dao gọt trái cây, xoay lại đã thấy Mây đang dùng đuôi của cái muỗng múc cháo, cắm xuyên qua mỗi quả một lỗ thủng nhỏ, rồi cứ thế từ từ khoét sâu vào, moi toàn bộ ruột bên trong ra, biến chúng thành một đống bầy nhầy, nhão nhoét. Sau đó, cô lại nhét đầy ruột của quả này vào vỏ rỗng của một loại quả khác.

Nhìn Mây đang cố nhồi nhét thịt những quả ổi ruột đỏ mềm nhũn, còn lẫn đầy hạt ổi lấm chấm vào trong quả mãng cầu gai, to hơn một gang tay, khiến anh liên tưởng ngay đến một loài sinh vật ghê tởm nào đó, gai góc mọc lởm chởm khắp người, đang mang trong mình vô số ấu trùng li ti, nhun nhúc, trắng đục, trông như những con dòi nhỏ. Vừa xổ ào ra từ trong bụng mẹ cầu gai, đang chuyển mình sắp nở, lại bị Mây hung hăng nhét ngược lại trở vào trong.

Vỗ vào vai Mây, lay nhẹ, Lục Bảo hỏi: "này.. lại làm trò ngớ ngẩn gì vậy.."

"Da mịn mướt bên ngoài, thịt tanh ôi, thối rữa..", tay cô chầm chậm khoét rỗng, rồi lại nhồi nhét cho đầy toàn bộ trái cây để trên bàn, miệng cô không ngừng lẩm nhẩm, lặp đi lặp lại câu nói vô nghĩa đó, mặc kệ Lục Bảo, khiến anh thoáng chút bực mình.

Ngồi ngay xuống bên cạnh, anh nắm hai vai Mây xoay ngược về phía mình, mặt đối mặt, nhưng anh không dám hét lớn, sợ làm kinh động đến Mây, khiến hồn vía cô bay đi đâu mất lại phải khổ công tìm về, đành cố ghìm lòng mình lại, nói thật nhỏ nhẹ: "ăn no rồi, giờ đứng lên đi rửa tay, rồi vào nằm nghỉ.. ha..". Mây không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Đợi Mây nằm yên vị trên giường, nhắm mắt, nhịp thở đều dần, Lục Bảo mới rời đi, trở lên nhà trước đã không thấy ai ở đó, biết lại có chuyện chẳng lành, anh xỏ vội đôi dép đi nhanh sang nhà Ngọc

-Ngân. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt anh khi bước đến cửa là nét mặt thất thần của cả nhà, ánh mắt họ đều đang hướng vào bên trong căn phòng nhỏ, nơi Ngọc

-Ngân ngủ mỗi ngày. Khi anh đến nơi nhìn vào thì chính anh cũng suýt bật ngửa với khung cảnh đang hiện ra trước mắt mình.

Mẹ bọn nó khóc ngất, ngồi than trời trách đất: "bây nhìn đi, có khi nào hai đứa chúng nó kinh sợ quá mà điên cả rồi không.."

"Thôi, lui ra ngoài hết đi, tạm thời thì bọn nó vẫn ổn.. để ý canh chừng mấy hôm nữa xem sao, có gì lạ thì báo ngay cho Ta..", thầy Bảy bước ra, xua mọi người ra ngoài hết, rồi nhẹ tay đóng cửa lại.

Trên đường về nhà, Lục Bảo nhìn thầy Bảy dò hỏi: "bọn nó bị làm sao vậy Thầy.."

"Đang bàn chuyện con Mây thì thấy mẹ chúng nó hớt hơ hớt hải chạy sang, than không ổn, không ổn rồi..", mới nói đến đây thì thấy mẹ Ngọc

-Ngân đang chạy vội theo sau.

Bà vừa thở vừa nói không ra hơi: "Em biết như vầy là không tiện, nhưng nhà anh chị cũng rộng rãi, xin cho em gửi hai đứa ở tạm bên này, lỡ có gì nhờ Thầy giúp cho 2 cháu.. em sợ lỡ chúng nó có gì, trở tay không kịp chị ơi, em khó khăn lắm mới sinh được mỗi chúng nó..", bà khóc nấc lên, nắm chặt tay mẹ Lục Bảo van nài.

"Thôi, thôi được rồi, hàng xóm láng giềng.. chị không phải khách sáo..", nói rồi, mẹ Lục Bảo ra hiệu cho anh sang phụ một tay đưa Ngọc

-Ngân sang nhà mình.

Nửa đêm hôm đó, ngủ không được, lò dò xuống bếp lấy nước uống, mẹ Bảo hơi khựng lại, qua ánh đèn vàng vọt phát ra từ tủ lạnh, bà nhìn thấy trên vách bếp hình như có thứ gì đó bị treo lên, tạo thành những khối đen nhỏ, đổ bóng xuống lờ mờ.

Bật vội đèn lên, bà sững người khi thấy trái cây vừa mới hái hôm qua đã bị ai đó treo hết lên tường. Chúng đều bị ghim vào giữa thân một cái nĩa, phần đuôi nĩa quấn mấy vòng vào sợi dây thép bà giăng trên vách bếp để treo cá khô. Nhìn gần hơn, bà thấy phần thịt của giống ổi ruột đỏ thơm ngọt, ai cũng tấm tắc khen ngon trồng sau vườn nhà bà, giờ đây trông chẳng khác nào những vết thương hở miệng đang hoại tử, nhun nhúc dòi bọ chui ra chui vào, tranh nhau ngấu nghiến phần thịt thối.

Chúng sinh sôi nảy nở ngày càng nhiều, ùn ùn nổi lên trên bề mặt thành một ụ lớn, tràn ra bên ngoài, khiến bà hoa cả mắt, không còn nhìn ra đâu là hạt ổi, đâu là trứng dòi, đâu là dòi nữa. Những quả mãng cầu gai cạnh đó đã không còn đủ sức chứa lũ ấu trùng đang phát triển quá nhanh, bắt đầu phình lên.. to dần.. to dần, rồi đột ngột vỡ tung ra, khiến bà đang chăm chú nhìn ở cự ly gần, ngay lập tức bị những phần thịt trái cây rửa nát bắn tung tóe, bắn cả vào mắt mũi miệng. Quá kinh hãi, bà hét lớn: "cứu, cứu..", rồi ngã vật ra đất bất tỉnh.

Phòng Lục bảo ở gần đó nhất nên anh là người chạy ra đầu tiên, lao vội đến đỡ mẹ dậy, anh nhìn thoáng qua mọi thứ xung quanh, lẩm bẩm: "chẳng phải đã đổ hết vào giỏ rác rồi sao.. sao, sao giờ.. lại ở đây.."

Ba Bảo và Thầy Bảy bước ra cùng lúc, nhìn thấy căn bếp lộn xộn như vừa xảy ra một trận hỗn chiến. Trên tường còn bám đầy những mảng lớn đỏ như máu vằn vện, chằn chịt, khiến ông hoảng hồn, chạy ngay lại xem bà vợ có bị làm sao không. Cũng may, sau khi được thầy Bảy ấn huyệt một lúc thì bà tỉnh, nhưng thần trí coi bộ vẫn còn hoảng loạn lắm.

Ba con Bảo cùng đỡ bà vào giường nằm trở lại.

Khi mọi người vừa bước ra, đèn vừa tắt, đôi mắt bà cũng vừa nhắm lại. Nhưng mí mắt lúc này chưa yên, vẫn liên tục động đậy, hình như có thứ gì đó đang chạy qua lại bên dưới, làm những đường gân máu như nổi rõ thêm lên từng sợi mảnh dài.

Tản sáng, bước vào phòng Ngọc

-Ngân, gọi chúng dậy ăn sáng, thấy mọi thứ vẫn bình thường. Bà cũng mừng thầm, nghĩ bụng chắc mọi chuyện đã ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!