Chương 13: Hang ma /2/

Tiếng ầm ầm dội xuống từ bên ngoài khiến cả hang động dường như đang rung chuyển dữ dội. Có lẽ, trời đang mưa giông. Sấm chớp dội vào như ngòi thuốc nổ có sức công phá cực mạnh, chực chờ giựt sập nơi yêu khí ngút trời này.

Những cái lưỡi dài ngoằn đầy chất kịch độc đang không ngừng vươn dài ra như vòi bạch tuộc. Chúng trườn lên mạn thuyền từ miệng những cái xác.. móm mém, rụng sạch toàn bộ răng.. ngày càng nhiều hơn.

Lục Bảo không thể dùng lửa đốt sợ làm kinh động đến lũ dơi, đành dùng đầu nhọn của cây sắt anh hay cắm nhang khoanh trên bàn thờ, đâm liên tiếp vào những con mắt đỏ ngầu, tròng đen nhỏ như hạt é, chi chít như mè đen lốm đốm xung quanh cái lưỡi quái dị, khiến chúng đau đớn rú lên những tiếng nghe the thé, òng ọc dưới nước.

Từ những con mắt bị chọc thủng, văng ra thứ dịch nhầy đỏ thẫm, đen đặc, bắn tung tóe đầy mặt tôi và Lục Bảo. Cảm giác tanh tưởi, tởm lợm lan ra khắp các dây thần kinh, dẫn truyền đến vỏ não, khiến thức ăn chực trào ra nơi cửa miệng. Chúng quấn chặt lấy cổ tay cổ chân, siết chặt cả mũi miệng tôi, không sao nôn ọe được, cũng không thể thét lên. Nước mắt mặc sức trào ra, cổ họng chỉ có thể phát ra âm thanh ư ử nho nhỏ ngắt quãng.

Tôi sợ lũ dơi quỷ hút máu bám đầy trên vách hang Ma nghe động, chúng sẽ rủ nhau lũ lượt bay tới, cắn xé, liếm láp máu tứa ra trên da thịt tôi, biến tôi thành cái xác khô đầy những lỗ nhỏ nhỏ lấm chấm như cái lưỡi quái ác đầy mắt này.

Lục Bảo đột nhiên xoay người, vứt thanh sắt nhọn cắm nhang xuống đất, chạy nhanh vào phía trong, tôi rủa thầm: "biết ngay anh ta sẽ chết nhát bỏ mình lại tìm đường thoát thân mà.. tôi thành ma, anh cũng đừng hòng sống yên thân..".

Nhắm chặt mắt, tôi mím môi mím lợi cố ngăn không cho những cái lưỡi gớm ghiếc kia chui được vào thất khiếu để chúng biến tôi thành vật chủ, ký sinh lên người khiến tôi trở thành tay sai đi lột da người để hiến tế hay gì đó đại loại thế. Bộ dạng tôi giờ trông như cái kén to, thô ráp, nhớp nháp, bị bọc kín bởi toàn mắt là mắt. Những tròng mắt ẩn trong lớp mí mắt dưới lớp thịt lưỡi.. tím tái, bốc lên thứ mùi kinh tởm như mùi xác thối bị ngâm trong nước bọt lâu ngày, chua loét, tanh nồng, thối hoắc.

Chúng nhấc bổng tôi lên, cuộn lại, siết chặt. Những cái lưỡi không ngừng tiết ra dịch vị tiêu hoá con mồi ngon béo bở, dãi dớt nhỏ xuống sàn thuyền phát ra âm thanh tạch tạch đều đều gấp gáp, nghe như tiếng móng tay gõ liên tục xuống sàn gạch bông.

Tưởng như cái chết đã cận kề khi quá nửa thân người tôi lúc này đã bị chúng nhấc lên, lôi ra đến gần sát mép nước, thì những vòng quấn siết chặt quanh eo tôi đột ngột nới lỏng ra. Những cái lưỡi đang chực chờ lôi tuột tôi xuống biển.. lấp đầy vào cái miệng rỗng nhão nhoét, bầy nhầy đồng loạt thu nhanh lại, toàn bộ rụt hết xuống nước. Khiến cả thân người tôi rơi nhanh xuống từ độ cao cách mặt đất hơn thước, va đập mạnh vào sàn thuyền.

Từ phần thân giữa đến đầu tôi rơi ra khỏi mạn thuyền, ngập ngụa trong nước. Lúc này không biết do cự ly gần hay do mắt bị ảnh hưởng bởi khúc xạ dưới nước, tôi nhìn thấy những xác người, khuôn mặt bị phóng to ra quá cỡ, méo mó dị hình dị dạng. Những mảng tóc chỉ còn lơ thơ vài sợi, sợi tóc đan chặt, kết dính vào nhau, lay động nhẹ nhàng dưới nước như những dải rong biển.. đen

-bạc, dài

-ngắn xen lẫn nhau, nối dài ra như vô tận. Hình dạng làm tôi liên tưởng đến bài tập dùng giấy màu có 2 sắc đối lập, đan xen vào nhau như cái cách người ta hay đan rổ đan rá tôi đã làm từ hồi còn tiểu học.

Những đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

Từ những khuôn miệng nhăn nhúm, thứ bong bóng khí màu xanh lục nhạt vẫn không ngừng được phun ra, lóng lánh dưới làn nước, chuyển động nhẹ nhàng, cứ như được bao phủ bởi một lớp lân tinh ngũ sắc mỏng nhẹ bên ngoài, khiến người nhìn thấy chúng liền nảy sinh thứ cảm giác vô cùng khó tả, vừa mị hoặc thu hút.. lại không ngăn được.. ám ảnh sợ hãi, vừa muốn đưa tay ra chạm ngay vào chúng.. lại sợ.. chúng vỡ tan ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ.

Những thứ kiều mị trên đời này vốn dĩ đều mang lại cho con người ta những dự cảm không lành, chính là loại lý lẽ này.

Khi đợt bong bóng đó vừa tràn lên, gần chạm đến mặt, tôi cũng vừa buông xuôi tay, không còn cố thêm được nữa.

Trong dải ánh sáng màu xanh lục phát ra từ những bong bóng nước, tôi thấy ẩn hiện bàn tay ai đó đang cố vươn ra nắm chặt lấy tay mình. Giành giật lại tôi từ miệng những xác chết dưới đáy biển sâu, xanh như ngọc.

Lục Bảo dường như đã kịp kéo ngược thân người tôi trở lên thuyền. Tôi nghe tiếng anh ta hoảng hốt, tuyệt vọng.. gọi tên mình, nhưng không thể đáp, khắp người tôi ngập ngụa trong thứ nước xanh nhàn nhạt, sắc màu mà tôi ưa thích. Chất nước xanh lam, đặc quánh như thạch, khiến tôi và anh ta chỉ có thể nhìn nhau trong vô vọng. Bàn tay lạnh như băng nơi tôi không cách nào chạm được vào.. bàn tay ấm áp đó.

Từ sắc xanh phản chiếu trong tròng mắt đã gần như nhắm lại, tôi thấy những cái miệng gớm ghiếc dưới nước vẫn đang há to ra hết cỡ chờ đớp gọn lấy thân thể tôi. Chúng đang thi nhau gào rú lên giận dữ vì bị cướp mất con mồi. Khi những cái lưỡi dài ngoằn kia phóng nhanh ra vừa chạm đến tròng mắt tôi, đột nhiên, khối thạch đông cứng, bọc kín thân thể tôi.. nổ tan tành, cảm giác sốc như cổ áo vừa bị ai đó giật ngược, lôi trở về thực tại.

Tôi thở mạnh, ho sặc sụa hồi lâu mới thấy mắt Lục Bảo.. hình như hơi đỏ.

"Đã chết đâu mà khóc.. tưởng anh bỏ chạy rồi chứ.. không phải muốn tôi chết lắm sao.. còn quay lại làm gì..", tôi nói.. giọng hờn dỗi.

"Sợ cô thành ma về đòi mạng, đành quay lại thí mạng vì cô chứ còn sao..", anh ta vừa dọn dẹp những túi muối ăn còn vương vãi khắp nơi trên sàn thuyền vừa trả lời.

"Muối ở đâu ra nhiều thế này..", tôi thắc mắc.

"Khi nãy, tôi có nhanh tay thế nào cũng không thể xuyên thủng cho xuể cái đống tròng mắt quái dị đó.. chẳng hiểu chúng từ đâu ra, bám nhun nhúc trên đống thịt lưỡi bầy nhầy, cứ chọc thủng cái này lại tòi đâu ra mấy cái khác nhỏ hơn, lấm chấm, nhiều vô số..

chợt nhớ ra đống muối đem theo thanh tẩy trừ ma, thầy vẫn dùng để tạo kết giới, tôi trộn cả bột ớt nghiền mịn vào, đem rắc lên chúng, quả nhiên công hiệu, không ngờ.. cô rớt xuống nước..

tôi chụp lại không kịp, đọ sức với đám yêu quái bên dưới cả buổi, tay nắm chân cô kéo lại, còn chân.. phải căng ra.. giữ thăng bằng cho thuyền không chìm, cảm giác như thi kéo co hồi trại hè cấp 2 mà tôi ghét cay ghét đắng.. khó khăn lắm mới kéo được cô trở lại, cũng may vừa kịp..

à mà này, con gái con lứa ăn ít thôi, vừa rồi thuyền sắp lật đó, không phải tôi giữ thăng bằng tốt thì giờ 2 đứa làm mồi ngon cho hà bá rồi.."

Nhìn ánh mắt giễu cợt kia, tôi thừa biết.. ý anh ta muốn chê bai tôi ăn nhiều thừa cân nên không kéo nổi tôi trở lên, khiến tôi suýt nữa thì mất mạng, đó đều là lỗi của tôi, giờ lại còn dám trách móc anh tham sống sợ chết. Muốn được tôi cảm tạ đại ơn đại đức của anh ta sao.. còn lâu.

Tôi đáp gọn: "ừ thì tôi tuổi con Heo mà..", nói rồi tôi đảo mắt nhìn quanh một lượt xem tình hình thế nào.

Lúc này mới để ý thấy phần đuôi tóc nay đã dài quá vai, không còn ngắn cũn cỡn như cái thời xin thầy Bảy nhận làm đồ đệ nam nữa, hình như đã dính phải thứ gì đó, mùi tanh ôi như cá ươn, màu xanh lục, nhầy nhụa, không lẽ là thứ bong bóng nước kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!