Nhìn thấy con Ngọc đang rũ ra trong tay Lục Bảo, ánh mắt hoảng loạn sợ hãi, chỉ khóc la kêu cứu, không nói thêm được gì, thầy Bảy bảo tôi đỡ phụ Bảo một tay, đưa con Ngọc vào phòng nằm, rồi ra cho thầy hỏi chuyện.
Khi đã rõ đầu đuôi, thầy Bảy bấm đốt ngón tay, khẽ lắc đầu nói: "việc này lành ít dữ nhiều, ma quỷ lộng hành, oán khí chất chồng, nhưng hiện tại con Ngân vẫn sống..", quay sang nhìn nét mặt đăm chiêu của Lục Bảo, thầy gằn từng tiếng: "bây không được tự ý đi vào hang Ma khi chưa có lệnh của ta, chẳng những không cứu được người, mà chính bây cũng mất mạng, nhà này chỉ có mỗi bây là con trai nối nghiệp, liệu mà cư xử.. còn Mây, bây canh chừng con Ngọc cẩn thận, Ta sang nhà gặp ba má nó bàn chuyện.."
Con Ngọc cứ khóc rấm rức, mặc cho tôi hết lời khuyên can, mãi đến tối mịt, mệt quá mới lả đi.
Suốt đêm qua mất ngủ khiến mí mắt tôi cũng bắt đầu nặng trĩu, tôi thấy mình đang đuổi theo bóng lưng ai đó, đến giữa cánh đồng mía lau cao ngang đầu. Những phiến lá mảnh cứa vào da thịt tôi đau rát, xung quanh lúc này chỉ nghe thấy tiếng xào xạt hòa cùng nhịp thở của chính mình. Cảm giác con đường bùn lầy dưới chân dường như đang dài ra vô tận.
Đến khi thoát ra được khỏi đó, khung cảnh trước mắt khiến tôi chôn chân tại chỗ. Hai chị em Ngọc và Ngân đang mặc bộ váy ngủ rộng, màu trắng tinh khiết. Từ phía hang Ma, Ngân đưa tay ra đón lấy Ngọc.. đang từng bước đi thăng bằng trên những tảng đá nhấp nhô trên biển. Váy trắng lay động dưới ánh trăng đêm rằm. Tất cả chơi vơi giữa khung trời đêm. Trăng treo trên đỉnh hang Ma, lan tỏa thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, bao trùm lên cảnh sắc xung quanh một màu quỷ dị.
Phía sau, hình như còn có gì đó, như ánh mắt đỏ ngầu giận dữ của 2 đứa trẻ sơ sinh chỉ cao ngang đầu gối. Chúng đang di chuyển dần từ trên vai xuống, đu lên, bám chặt vào bắp chân con Ngân.. và con Ngọc.
Khi bắt gặp tia nhìn ma quái đang hướng thẳng về phía mình nhìn trừng trừng, tim tôi như ngừng đập.
Cảm giác như đang đối đầu trực diện với một con nhện độc khổng lồ. Những tròng mắt lồi ra đen bóng, sáng loáng, phản chiếu lại hình ảnh con mồi dưới mọi góc độ, chỉ cần một cử động nhỏ thôi, cũng khiến chúng rời nơi bám dính, phóng nhanh tới, bám chặt lấy mình.
Mặc cho con mồi có cố vùng vẫy kịch liệt đến thế nào, những sợi tơ kết dính vô cùng chắc chắn kia cũng sẽ đưa chúng trở lại, lửng lơ trong không trung, bám chắc lấy con mồi đang cố chạy thoát thân. Cho đến lúc tôi vấp ngã, giữa cánh đồng mía lau này, không thể nhìn thấy ánh trăng treo trên đầu, chỉ có thể trợn tròng mắt lên sợ hãi, cảm nhận những cặp chân lông lá, gớm ghiếc kia lò dò trên da thịt mình, tiêm dần vào người chất kịch độc từ cặp răng nanh bóng khỏe.
Cuối cùng trở thành một cái xác rỗng, vô hồn, miệng há hốc, mắt đứng tròng không thể nhắm, bị quấn chặt trong lớp kén, lôi vào trong hang Ma. Vĩnh viễn không ai tìm được xác.
Vừa nghĩ đến đó, tôi thấy tròng mắt chúng đảo mạnh, như sắp lao đến, vồ lấy tôi, mà không..
một trong số chúng đã thực sự rời bắp chân con Ngân hay con Ngọc, lúc này tôi không còn đủ bình tĩnh để nhìn rõ nữa, muốn chạy.. nhưng chân tôi lúc này.. cũng không còn là của tôi nữa..
"Đừng.. đừng mà..", hét to lên sợ hãi, tôi cố xua mạnh 2 tay trong không khí, tránh né.
Choàng tỉnh, đã thấy Lục Bảo đang thất thần đứng trước mặt, đang cố giữ lấy 2 tay tôi, hỏi: "Mây.. Mây, tỉnh chưa, mơ thấy gì mà hét toáng lên vậy.. còn con Ngọc đâu..?"
"Ngọc, Ngọc đây mà..", nhìn thấy cái giường trống không, mền gối đã bị hất tung sang một bên, tôi hốt hoảng: "tìm.. tìm nó.. tôi vừa chợp mắt, mới một chút thôi, gần đây có cánh đồng mía nào không.. tôi thấy nó đi về hướng đó.."
"Là Hang Ma.. nguy rồi..", vừa dứt lời, Lục Bảo đã lao ngay ra ngoài, mất hút trong màn đêm tĩnh mịch, lúc này là 3g sáng.
Tôi cũng chạy ngay theo, dù không biết đường.
Cuối cùng cũng theo kịp, cố len lỏi qua những hàng mía lau, da thịt bị cứa đau rát, khiến tôi như đang lần nữa sống trong giấc mơ vừa rồi. Vừa chạy tôi vừa lầm rầm cầu xin không phải thấy lại khung cảnh quỷ dị đó.
Vừa ra khỏi cánh đồng mía, đến trước hang Ma, tôi giật mình thấy Lục Bảo đang quỳ gục trước những mỏm đá, hướng ánh nhìn bất lực về phía hang Ma tối đen, sâu hun hút, gào lớn tên 2 chị em. Trên tay anh ta là mảnh vải lớn nhuốm đầy máu, hình như từ bộ váy ngủ trắng của con Ngọc. Lại gần hơn, nhìn đôi chân trần đầy vết thương đang tứa máu, thấm đẫm cả vào nền cát của Lục Bảo.
Rồi nhìn lên những tảng đá nhấp nhô kia, tôi như hiểu ra, chắc chắn cái con người cố chấp, cứng đầu cứng cổ này vừa rồi đã cố bước lên chúng không dưới chục lần, khiến bàn chân bị những con hà.. vỏ sắc như dao đang bám dày đặc trên đó cứa vào những vết sâu hoắm.
Máu vẫn còn vương lại, rải rác trên những tảng đá lớn, nương theo giọt nước biển từ dưới bắn tung tóe lên, lan nhanh xuống, chảy cả vào những cái miệng nhớp nháp, mở ra đóng vào, sủi bọt trăng trắng của những con hà. Trông như chúng đang giành giật nhau liếm láp từng vệt máu đang lan xuống, thịt chuyển dần sang sắc đỏ au.
"Đứng lên đi về thôi Bảo, thầy Bảy sẽ có cách, đừng vậy mà.. vết thương dính đầy cát sẽ nhiễm trùng mất.. nghe tôi đi có được không..", nhìn thấy anh ta như người mất hồn, cứ giữ lấy mảnh áo đó, nhìn mãi về phía hang Ma, tôi cứ lo sợ, không biết anh ta có lại trúng phải tà thuật gì nữa không, đành thẳng tay tát mấy cái thật mạnh. Vừa tát vừa gọi cả họ lẫn tên, kêu gọi 3 hồn 9 vía để anh ta tỉnh trí trở lại.
Có lần tôi té ngã nằm trên đất quá lâu. Lúc ba má trở về, cả khi họ nâng tôi dậy trên tay, tôi đều cảm nhận được nhưng khi họ gọi.. tôi không cách nào trả lời. Ba tôi tưởng đã hết hi vọng vì tôi nằm trên đất quá lâu, nhập thổ, không thể nào cứu được nữa rồi, thì thầy Bảy đến, chỉ cho ba má gọi thật to tên họ đầy đủ của tôi, thì tôi dần có cảm giác và trả lời được. Tôi nhớ thầy Bảy có nói do ba má gọi tôi bằng tên ở nhà nên không có tác dụng.
Quay trở lại, Lục Bảo chỉ là cảm thấy bất lực, chẳng phải ma tà nào nhập thể cả. Khuyên can mãi, cuối cùng anh ta cũng chịu đứng lên theo tôi về nhà. Đi đến nửa đường thì gặp cả ba má Bảo, ba má Ngọc
-Ngân và thầy Bảy đang dắt díu nhau đội cơn mưa giông sấm chớp vừa ập đến.. ra tận nơi tìm.
Về đến nhà, nghe tôi kể về giấc mơ vừa rồi, thầy Bảy như nghĩ ra điều gì đó, hỏi: "quanh đây có cặp song sinh nào chết non không..?"
Ngẫm nghĩ một lúc, mẹ Bảo nói: "sinh đôi thì không phải hiếm, không biết do đất đai phong thủy hay thế nào mà những gia đình ở đây sinh con đầu lòng thường là thai đôi, ngay cả thằng Bảo.. cũng là một cặp song sinh, mất đi một.. em nó chẳng may ngộp thở vì ra sau quá lâu, nên..", nói đến đây bà sụt sùi không nói được nữa.
Ba Bảo lúc này mới tiếp lời: "nhưng bọn chúng đều lớn cả, đi lên thành phố làm ăn, ở đây chỉ còn mỗi Ngọc
-Ngân là cặp sinh đôi nhỏ nhất, mới 15.. ngoài ra không nghe ai bị sẩy hay sanh non.. nhưng ông biết đó, đèn nhà ai nấy rạng, đôi khi người ta kín tiếng, mình cũng không rõ được hết.. nhưng sao lại hỏi vậy.."
"Ta nghĩ tìm từ manh mối này sẽ lần ra được mấu chốt vấn đề.. e là có ai đó đang luyện quỷ nhi, khi thực sự luyện thành sẽ khó mà đối phó.. thế nên, ngày mai hãy đi dò la thử xem.. còn anh chị về nhà đợi tin đi.. Mây, Bảo tranh thủ nghỉ ngơi, ngày mai vào giờ chí Dương lên thuyền.. tiến vào hang Ma..", dặn dò xong thầy Bảy vào phòng, tôi nghe thấy tiếng lầm rầm đọc chú vọng ra từ trong đó, có lẽ thầy đang chuẩn bị cho pháp sự ngày mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!