Chương 11: Mất tích

Một cái xác treo lơ lửng trên cành cây, chắn ngay giữa lối vào làng, lớp da bên ngoài đã bị lột sạch.

Từ một lỗ nhỏ trên đỉnh đầu, cắt rọc khéo léo tuột đi toàn bộ lớp da không rách, không nát, thủ thuật giống với những kẻ bán da thú chuyên nghiệp, phải giữ làm sao cho lớp lông con thú còn nguyên vẹn mới bán được giá. Không những thế, tay nghề xem ra còn tinh xảo hơn gấp vạn lần..

Đặc biệt là..

thứ treo trên cây đa cổ thụ kia không phải xác người mà chỉ độc phần da đã được lột, sạch sẽ.. vô cùng hoàn mỹ.

Cảnh sát đến nơi đưa lớp da người đang đung đưa nhè nhẹ trước cơn gió mùa thu nhuốm đầy mùi tử khí xuống đất. Một nữ pháp y không nhịn được đã nôn thốc nôn tháo ngay tại hiện trường, những người khác cũng run rẩy sợ hãi làm cho xong phần việc của mình rồi rời đi. Có vẻ không tìm ra dấu vết nào khả dĩ để tìm ra hung thủ. Cũng phải thôi, mọi thứ được xử lý quá hoàn hảo.

Nếu lớp da người được lột đi một cách tự nhiên, máu sẽ vương vãi, tung tóe khắp nơi, nhưng vài dặm quanh đây tuyệt nhiên không để lại dấu máu nào, dù nhỏ nhất.

Những người có tay nghề lột da giết mổ quanh đó đều bị cảnh sát gọi lên chất vấn, trong số đó có nhà hàng xóm, cũng là cậu Ba của Lục Bảo. Nhưng rồi tất cả đều bị loại trừ vì họ không có động cơ giết người và đều có bằng chứng ngoại phạm.

Cậu Ba nói với viên cảnh sát mặc thường phục vẫn hay đến nhà ông trà nước: "Nhìn đường cắt này đi, một tên bán thịt bình thường không thể nào làm được, lột da một con lợn cho gọn gàng tươm tất đã khó rồi, huống gì đây là một con người, phức tạp hơn rất nhiều, các ông cứ hành bọn tôi lên xuống cả tháng trời, bỏ bê công việc nhà cửa buôn bán, chẳng chăm lo gì được, thiệt tình.."

"Tôi cũng có muốn thế đâu, ròng rã cả tháng trời nay mà vụ án vẫn chưa có tiến triển gì cả, tôi cũng đang đau đầu lắm đây, cấp trên thì cứ hối thúc xuống, chỉ khổ bọn lính quèn như tụi này thôi..", viên cảnh sát lắc đầu bất lực.

"Ta thấy nó giống một kiểu tế lễ tà đạo nào đó hơn là giết người vì thù hằn..", thầy Bảy gợi ý.

Lục Bảo đứng gần đó vẫy tay ra hiệu gọi tôi ra ngoài: "ở đó hóng hớt hay gì, đến đây cả tháng trời rồi còn chưa dắt cô đi loanh quanh cho biết đó biết đây.."

"Mẹ mấy người nói, không có việc gì thì đừng đi lung tung ra ngoài, chẳng may gặp tên sát nhân biến thái còn đang luẩn quẩn đâu đó ngoài kia thì xong đời, tôi vẫn cần lớp da này lắm nên thôi, không đi đâu.."

"Thôi, đi ra đây, chỉ cho cái hang Ma hay lắm..", nói rồi anh ta kéo tay tôi lôi đi.

"Hang Ma là gì..? anh lại tính dắt tôi đi nạp mạng cho ma quỷ à..?", tôi giựt tay lại hỏi.

"Ở góc khuất phía sau ngọn núi, có một cái hang lớn, nhô cao trên biển, chỉ một lối vào, nhưng đến 12 lối ra, nhìn như 6 cặp mắt tối đen sâu hun hút.. gọi là Hang Ma vì từ trước đến nay, chưa từng có ai vào đó mà quay về được.. nghe nói trước kia tàu thuyền buôn bán vẫn có thể đi qua, thậm chí khi mực nước xuống thấp, còn có thể đi bộ qua lại trên mấy bờ đá mà không sao..

đến khi chiến tranh nổ ra, một trận đánh khốc liệt phía trên thượng nguồn.. đã có vô số người ngã xuống, những xác chết trôi theo con nước đến Hang Ma thì kẹt lại, không trôi đi nữa, cũng chẳng ai biết lí do vì sao..

từ đó, có nhiều lời đồn thổi về những hồn ma đi lại trong 12 cửa Hang Ma khiến người qua lại đó ngày càng thưa thớt..

đến khi những người đi câu đêm trong vùng chết đuối liên tục được vớt lên gần đó thì không một ai dám bén mảng đến nữa..", thấy tôi ngồi thẫn thờ, Lục Bảo đưa tay qơ qua lại trước mặt tôi hỏi: "có nghe nói gì không mà ngớ người ra vậy, nhỏ này.."

Tôi hất tay anh ta ra, càm ràm: "nghe, thì sao.."

"Tối ra đó câu đêm không..?", hắn ta nói tỉnh bơ.

"Điên à, chẳng phải ông vừa nói nơi đó là cấm địa không được vào sao, còn tên sát nhân biến thái kia nữa, biết đâu đang ẩn nấp trong đó..", tôi nhăn mặt.

"Ờ, nói cũng phải, nếu lỡ có chết trong đó, xác cũng bị kẹt lại, không ai tìm ra được, thế thì thảm lắm.. mới năm trước, con trai ông kia về thăm nhà, đưa theo cô bồ /ngon lành/ luôn..", anh ta quay sang nhìn tôi dò xét.

"Nhìn gì, kể tiếp đi chứ..", tôi giục.

"Nghe đâu con trai ổng là vận động viên bơi lội trên đó, con bé kia thì học chung trường.. 2 đứa quen nhau suốt mấy năm đại học, định cuối khóa, tốt nghiệp rồi thì cưới xin gì đó, đâu ngờ về đây nghỉ hè lại.. cũng tại thằng đấy thôi, ỷ lại vào tài bơi lội của nó.. hôm nắm tay nhau tình tứ đi dạo đêm với nhau, gặp phải tôi.. nhìn sắc khí không tốt, ấn đường đen ngòm, tôi đã từ bi mở lời dặn dò đừng lại gần Hang Ma rồi, không biết ơn thì chớ, nó lại còn cười vào mặt bảo tôi thời đại nào rồi, còn tin ba cái chuyện ma quỷ..", nhìn vẻ mặt hậm hực như trẻ con của anh ta, tôi phì cười: "rồi sao mà chết.. nhìn mặt ông vậy mà cũng để bụng ghê ha, người ta chết rồi còn ghim gút làm gì, nghĩa tử là nghĩa tận mà, bỏ đi.."

"Thì bơi đêm thế nào chết đuối, đi cả đôi, ác cái là thi thể vớt lên không kịp, đành đứng trơ mắt nhìn nó trôi tuột vào Hang Ma, đợi mãi mấy ngày sau vẫn không thấy trôi ra bất kỳ lối nào trong 12 cửa hang Ma kia, cha mẹ bọn nó mới nháo nhào đi nài nỉ thợ lặn vào đó tìm xác vớt ra.. có cho họ núi vàng cũng chẳng ai dám đi, ai cũng còn gia đình, người thân, ai đâu tự dưng đã biết rồi còn cố đâm đầu vào chỗ chết.. ấy vậy mà cũng có 3 người chịu đi vì người ta nghèo túng quá..", Lục Bảo khẽ thở dài im lặng.

"Rồi có tìm được không.. cái ông này..", tôi thúc khuỷu tay vào sườn khiến anh ta đau quá la lên oai oái.

"Đã bảo có vào mà không có ra còn tìm được gì nữa, không có não à, con gái con lứa gì bạo lực thế không biết..", mặt mũi nhăn nhó trông vô cùng khó coi nhưng anh ta không giận, ngồi xuống trở lại bên cạnh tôi nói tiếp: "về nhà chán quá, cứ bị mẹ càm ràm suốt, hai mấy tuổi đầu rồi, có phải trẻ con nữa đâu, giữ khư khư trong nhà làm gì không biết, mà này cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đó.."

"Câu hỏi gì, câu cá à.. ông điên thì điên một mình đi, lần nào cũng lôi kéo thêm tôi làm gì..", tôi định đứng dậy đi thì anh ta nắm tay tôi giật mạnh trở lại khiến tôi té đập mạnh cái bàn tọa xuống đất, nhìn khuôn mặt nhăn nhó vì đau của tôi, anh ta trưng ra nụ cười cầu hòa: "cho có đôi có cặp chứ chi, cô không đi thì tôi đi.. không lẽ cô thấy chết mà làm ngơ được sao..?"

"Không là không.. tôi nói mẹ ông giờ đó, bỏ tay ra.."

Anh ta vẫn níu lấy vạt áo tôi, cố nài nỉ: "Đi, đi mà Mây.."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!