Ông ta thô bạo nắm lấy cánh tay tôi, lôi xềnh xệch đến bên miệng giếng, nơi có cái quan tài thủy táng nằm bên dưới, bảo tôi dập đầu quỳ lạy.
"Tôi chỉ khuỵu gối dập đầu trước phần mộ ông bà tổ tiên, không thể tùy tiện bái lạy mộ phần người không rõ lai lịch", vừa nghe tôi nói hết câu, toàn thân ông ta rung lên giận dữ: "người nằm bên trong quan tài.. là Lam Ngọc.."
Tôi hơi sững người, nhìn ông ta dò xét: "sao quan tài bà nội lại phải táng dưới giếng..?"
"Là do hắn, chính hắn đã hại ta, người không ra người, ma chẳng ra ma, lừa cả người vợ hết mực thương yêu hắn đang nằm trong quan tài dưới nước kia..", phía sau đường chỉ khâu, đôi mắt ông ta như vừa lóe lên ánh nhìn đầy căm phẫn: "hắn ta là tên sát nhân, vùng đảo này bắt đầu xáo trộn từ ngày hắn đặt chân đến.. mọi thứ đều đổi thay, ngay cả Lam Ngọc, cô ấy cũng vì hắn ta mà không ngừng thay đổi, không còn thân thiết cùng ta nữa.. Hắn ta nghiễm nhiên trở thành người được dân làng tin cẩn chỉ vì thứ tà thuật rẻ tiền qua mắt thiên hạ, nhưng làm sao qua được mắt ta.."
Tôi phản kháng: "ông bỏ tay tôi ra, ông nội không thể.. không thể là người như ông nói.."
Khóe miệng bị khâu kín khẽ nhếch lên: "được.. ta sẽ cho ngươi thấy bộ mặt ác quỷ ẩn đằng sau vẻ ngoài đạo mạo giả tạo kia là gì..", nói đoạn ông ta buông tay tôi ra, đưa bàn tay xương xẩu lên mắt tôi, che khuất đi ánh trăng xanh lạnh lẽo đang treo trên đầu..
Khi mở mắt ra tôi thấy một cô gái, tuổi tầm 18, 20, máu không ngừng chảy ra từ vết cắt trên cổ tay trái. Xung quanh, tiếng người la hét, khóc lóc gọi nhau làm náo động cả một vùng núi yên tĩnh.
Bốn người đàn ông khiêng cái quan tài bằng đồng lên đỉnh núi, lạ là đồ lễ không hề có trái cây hay gạo muối như thầy Bảy vẫn dặn tôi mang theo khi làm pháp sự, được nửa đường thì 2 người khiêng quan tài đi trước đột ngột loạng choạng chân không vững làm rơi phần phía trước của quan tài xuống đất, 2 người đi sau cũng mất đà ngã qua một bên. Quan tài uỳnh uỳnh lăn xuống theo con dốc từ trên đỉnh núi, va vào một tảng đá lớn mới chịu dừng lại.
"Có thứ gì đó đen thui vừa lao vút qua, tôi.. bọn tôi hoảng quá nên mới làm rơi quan tài.."
"Chỉ là con sóc thôi, các anh làm thế này là làm khó cho tôi rồi.. mau, mau đến nâng nó lên..", người vừa lên tiếng này.. trông quen lắm, chẳng phải là ông nội tôi hồi trẻ đây sao..
Một người phụ nữ, vừa chạy theo sau đoàn người xuống dốc vừa khóc rống lên: "tôi đã bảo rồi mà, đang tháng cô hồn, còn chôn nó ngay ngày rằm nữa, bảo sao không xúi quẩy, giờ sinh chuyện rồi đó..". Người đàn ông mặt mũi xám xịt trừng mắt nhìn bà ta nói: "đang mùa hè, còn là tháng oi bức nhất trong năm, xác nó phải được chôn ngay, bà không hiểu à..". Bà ta cố nói thêm: "nhưng mới 2 ngày, ráng để thêm một ngày nữa cho qua rằm tháng 7 rồi chôn không được hay sao mà phải chôn vào ngày cổng địa ngục mở thế này..".
"Thôi, thôi, giờ cũng sinh chuyện rồi, bà đừng nói nữa..", một người khác chen vào.
Đột nhiên, từng đàn quạ, như những mũi tên đen ngòm lao thẳng xuống từ đường chân trời, cố tấn công, đập cánh tới tấp vào mặt mũi những người đi đưa quan tài, khiến họ bỏ chạy tán loạn vì cho là điềm gở. "Ngồi xuống ngay, đừng nhìn vào chúng..", một người hét lớn lên cảnh báo.
"Mau, nghe lời thầy Hồ đi..", thầy Hồ.. phải rồi, đó là tên người ta vẫn hay gọi ông nội. Tôi cố nhìn thật kĩ từng đường nét trên khuôn mặt ông mình khi ấy, muốn xem có nét nào là tên sát nhân như người đàn ông kia đã nói không..
nhưng tôi không nhìn ra được điều gì cả.
Tấm gương đồng được dán chặt bên trong nắp quan tài lúc này đã bật tung ra vì lực va đập quá mạnh vào tảng đá, ngả sang một bên, mặt gương phản chiếu ánh nắng mặt trời, chiếu thứ ánh sáng màu kaki bao trùm lấy những con quạ hung hãn khiến chúng bổ nhào xuống, đập mạnh vào nắp quan tài. Dù bị thương, chúng vẫn cố loạng choạng đập cánh bay đi, dấu máu rơi xuống rải rác khắp nơi, nhỏ cả vào bên trong quan tài.
Một vài giọt rơi ngay vào miệng xác chết, tôi dường như thấy nó thấm hết toàn bộ vào làn da tái nhợt, khiến những ngón tay cô ta.. dường như có chút phản ứng. Có tiếng hét lên, tôi hướng ánh nhìn về phía đó, thì ra không chỉ tôi cảm thấy thế, một vài người bắt đầu sợ hãi lùi lại: "cái.. cái xác sống dậy.."
Người hét to nhất ngay lập tức lãnh một cái tát như trời giáng vào mặt: "có im đi không, hoang đường.. tới đậy cái nắp quan tài lại ngay còn khiêng đi chôn cho kịp.."
Những người trong đội mai táng lúc này vẫn đứng nguyên tại chỗ từ xa, cố phóng tầm mắt ra, nhìn cho kĩ lại cái xác đang nằm trong quan tài. Thi thể cạn hết máu, trông tái nhợt, khô cứng, vô cùng kinh khiếp, nhưng nó không hề động đậy.
"Sợ quá nên sinh ra ảo giác đó thôi, nào nào, nhanh tay lên..", giọng thầy Hồ trấn an.
Vừa khiêng đi chưa được mươi bước, lại nghe thấy thứ âm thanh gì đó rất lạ, giống như tiếng gió thổi qua một cái lỗ hỏng nhỏ. Tôi thấy rõ từng người họ đều toát mồ hôi hột, tay chân va vào nhau lập cập, từ từ xoay mặt lại nhìn về hướng quan tài: "không ai được quay đầu, nhìn những thứ không sạch sẽ này, vận rủi theo cả đời, nghe rõ chưa..", nghe thấy tiếng nói đanh thép của thầy Hồ, họ lẳng lặng đi tiếp, hướng về nghĩa trang trên núi.
Vừa đến cổng, âm thanh kỳ dị kia cũng đột nhiên biến mất, áo ai cũng ướt đẫm, mồ hôi dính bết vào lưng.
Nhìn trên bia mộ, tôi biết cô gái này tên Hạnh Nhi, 18 tuổi. Nhan sắc vừa phải, ưa nhìn, làn da mỏng manh tái xanh, không hiểu sao lại dại dột đến vậy. Một bàn tay đập lên vai tôi: "ngươi tò mò về lí do cô ta tự tử sao..? Lam Ngọc ngày đó cũng như cô gái này, ngây thơ, khờ khạo.. đến cuối cùng đều đổi lấy tình yêu bằng cả sinh mạng, cả ngươi, rồi cũng sẽ vì cái tên đó mà nằm xuống nơi đất lạnh.."
"Ông nói tên nào, Lục Bảo..? tôi với anh ta là oan gia, yêu đương gì chứ..", tôi phản bác.
"Ngươi nghĩ mình qua mắt được ma quỷ thánh thần, ta cho ngươi thấy nguyên nhân dẫn đến vết cắt oan nghiệt tước đi mạng sống của Hạnh Nhi, xem như cho ngươi một bài học, để không giẫm lại vết xe đổ của họ..", ông ta cười lớn, giọng cười nghe khùng khục trong cổ họng.
Thoáng chốc, khung cảnh quỷ dị trong rừng đã đổi sang một lớp học. Hạnh Nhi vừa ào vào lớp sau tiếng trống báo hiệu tiết 1, vì cô đi muộn nên không còn chỗ nào, ngoài chỗ ngồi ở phía cửa sổ, cạnh bên một cậu khá điển trai.
"Mình có thể ngồi đây không..?".
Cậu ta ngẩng lên, khẽ gật đầu. Tôi thấy khuôn mặt Hạnh Nhi thoáng nét cảm động, mắt long lanh.. khi nhìn thấy cậu ta cười với mình.
Những ngày tháng sau đó, rõ ràng con tim non nớt kia hiểu rất rõ, đó chỉ là thứ cảm tình phi lý, nhưng cô không làm cách nào ngăn tim mình lại được. Tin nhắn đến chỉ vẻn vẹn đôi ba từ cho cả một đoạn dài "à, ừ, ồ, vậy sao, ngủ, học, đi chơi..", chỉ có thế nhưng mỗi khi nhận nó Hạnh Nhi đều rất vui vẻ, có hôm cậu ta nói được thêm một đoạn vài ba câu là cô lại vui mừng đến mất ngủ.
Rồi những theo đuổi ngày đêm trong tuyệt vọng đó cũng đổi lại được cái gật đầu đồng ý từ cậu trai cùng bàn. Cô vui mừng đến nỗi đã nghĩ đến viễn cảnh một gia đình hạnh phúc, có cậu có cô và cả những đứa con bé bỏng, sống cạnh nhau cho đến lúc già và cùng nhau chết đi. Niềm vui, mộng tưởng không được bao lâu, cô nhận ra mình chỉ là thứ lốp dự phòng, khi buồn thì tìm đến, giờ ra chơi chen lấn mua thức ăn nước uống mang lên tận bàn, chép phạt thay cậu ta, giữ hộ đồ đạc khi cậu ta chơi bóng.. Hạnh Nhi đã phải nhịn ăn, nhịn mặc mua rất nhiều quà, thậm chí để cậu ta vui, còn mua cả điện thoại di động vào kỷ niệm 1 năm quen nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!