Thái buồn cười trước vẻ mặt của An, hai chị em nhà này sao không giống nhau một xíu nào thế này không biết. Anh giả vờ nghiêm mặt.
-Không được. Tôi không cho người lạ ở qua đêm.
-Nhưng tôi đâu phải người lạ.
-Ồ vậy à, hai đứa mình có quan hệ gì sao?
Hết cách, An phải xuống nước năn nỉ, quân tử trả thù mười năm chưa muộn vậy.
-Anh rể, cho em ở lại nha.
-Em vợ giỏi.
Thái vô thức nghiêng người qua xoa đầu An y chang đang nựng một con cún con khiến An đỏ mặt, nếu không phải nhờ vả chắc đã cho anh gãy tay rồi.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi nặng hạt không có dấu hiệu dừng lại, An đưa mắt nhìn theo từng giọt nước đọng lại nơi cửa sổ, khuôn mặt chất chứa đầy tâm sự không thể nói ra.
Không muốn nhắc đến chuyện cũ sợ An buồn nên Thái cũng im lặng không dám hỏi cô đã trải qua chuyện gì. Anh không biết cảm giác dành cho cô là gì, có phải vì cô đặc biệt nên anh mới thích tiếp xúc, hay là anh đang rung động trước sự dễ thương của cô? Anh không chắc chắn là gì, chỉ muốn được gặp gỡ, đùa giỡn với cô như lần đầu gặp mặt vì thế anh không muốn rời bỏ cái mác anh rể này, như vậy anh mới có cơ hội tiếp xúc với cô nhiều hơn.
Mãi miên man suy nghĩ, đến khi nhìn sang đã thấy An nằm trên ghế ngủ từ lúc nào rồi, gương mặt vẫn phảng phất vẻ trầm tư mà lẽ ra ở cái tuổi vừa học vừa chơi này không nên xuất hiện.
Thái bế cô vào phòng, đắp chăn cẩn thận rồi mới ra ngoài phòng khách ngủ.
….
Cả đêm không thấy An về, gọi điện thoại không được, mẹ cô cũng có chút lo lắng.
-Con nhỏ Thái An này đi đâu mà không chịu về, không biết có xảy ra chuyện gì không nữa.
-Nó lại qua nhà cái Chi bạn nó ngủ rồi, xíu nữa con lên facebook hỏi lại là được rồi. Mẹ đi ngủ đi.
Nghe con gái nói mẹ cũng yên tâm đi ngủ.
Còn Thùy An lên phòng loay hoay thế nào lại quên hỏi mất tiêu, thế là đêm đó cô có một giấc ngủ ngon và luôn nghĩ rằng cả gia đình chẳng ai quan tâm đến sự sống chết của cô hết.
….
Sáng thức dậy với cái đầu nặng trĩu, An nhìn đồng hồ đã là 7h làm cô cuống lên, chết rồi, hôm nay có bài kiểm tra giữa kỳ mà lại đi học trễ. Không còn để ý đến cái gì khác, An chạy một mạch ra về thay quần áo.
-Trộm két sắt nhà anh hay sao chạy dữ vậy em vợ?
Ngồi xem tin tức nơi phòng khách, Thái nhìn thấy cô chạy mà buồn cười, có cần phải gấp gáp thế không chứ.
-Trễ học mất tiêu rồi, sao anh không gọi tôi dậy hả? Ác độc.
An luống cuống đến nỗi mang đôi dép cũng cảm thấy khó khăn, ước gì có bộ đồng phục ở đây thì tốt biết mấy.
-Việc học là việc cả đời, hôm nay không học thì ngày mai có gì đâu mà phải lo.
Cái kiểu nói chuyện bình thản của Thái làm An bực bội, đúng rồi anh có đi học đâu mà biết, nếu không phải đang vội thì cô sẽ ngồi giáo huấn anh một bài để khai thông trí não rồi.
Bây giờ mà chạy ra ngoài chờ xe thì biết bao giờ mới tới được trường, suy đi nghĩ lại vẫn phải nhờ đến Thái là cách tốt nhất. An bắt đầu xuống giọng nịnh nọt.
-Anh rể, chở em về nhà thay đồ được không? Em trễ học mất tiêu rồi.
Thái suýt bật ngửa với kiểu nói chuyện thay đổi 180 độ của An, mỗi lần nhờ vả là ngọt ngào không chịu nổi.
-Anh thấy em mặc đồ này đi học là đẹp rồi, về thay đồ chi cho mệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!