Hôm nay Khoa dẫn An về nhà ăn cơm, thấy
An ba mẹ Khoa niềm nở hỏi han đủ thứ chuyện, nhưng cứ mỗi lần nhắc đến
chuyện gia đình thì Khoa lại kiếm cớ xen vào để An không có cơ hội nói
gì hết. An cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng như vậy cũng tốt, dù gì cô cũng
chẳng muốn nhắc lại mấy chuyện đau lòng này.
-À, con quên giới thiệu với ba mẹ, An là người yêu con rồi đó.
Khoa nói với vẻ vô cùng tự hào nhưng cái mặt nham nhở ấy không đủ khiến ba mẹ tin tưởng.
-Thôi đi, bé An mà chịu quen con mới ghê, đàn ông gì đâu mà vừa ham chơi vừa trẻ con có ma nó thèm.
-Mẹ này, tự dưng lại đi nói xấu con trai, mất hình tượng con chết.
-Sợ mất hình tượng thì chăm chỉ mà học hành, mẹ làm hồ sơ cho con đi du học rồi đó.
-Con đã nói là con không đi đâu, chẳng lẽ con để An ở lại một mình, lỡ thằng nào hốt cậu ấy là tiêu.
Nãy giờ yên lặng theo dõi câu chuyện, hình như An đã hiểu ra được vấn đề,
thì ra Khoa dụ An làm bạn gái để cậu ấy tìm cớ không đi du học chứ chẳng phải cưới vợ con gì ở đây hết. Dám lừa tình người khác hả, để xíu nữa
về xem tôi xử lý cậu thế nào cho biết.
-An nè, con đang quen thằng Khoa nhà Bác thật hả?
An quay sang nhìn Khoa, định bụng sẽ vạch trần cậu ta nhưng thấy ánh mắt van nài của Khoa nên tha cho cậu ta vậy.
-Dạ, tụi con mới quen được vài tháng thôi ạ.
-Thảo nào thằng nhóc này cứ nhất quyết không chịu đi du học. Hay là hai đứa đi chung luôn cho vui?
Trong đầu mẹ Khoa nghĩ nếu hai đứa đi du học chung sẽ tốt cho tương lai của
cả hai, vả lại gia đình An cũng thuộc dạng giàu có nên chuyện du học là
hết sức bình thường. Nhưng bà hoàn toàn không biết rằng An bây giờ làm
gì có khả năng để mà du học, mà cho dù có điều kiện đi chăng nữa thì cô
cũng không thể bỏ ba ở lại một mình không ai chăm sóc mà đi được.
Nhìn nét mặt buồn buồn của An, Khoa vội nói giúp.
-An muốn học sư phạm mà, với lại con không muốn đi đâu, tụi con yêu nước lắm nên muốn gắn bó với Việt Nam.
Bó tay với thằng con, ba mẹ Khoa đành để cho cậu tự quyết định tương lai
của mình. Trước đây vì sợ con mải ham chơi nên muốn cho cậu đi du học
nhưng bây giờ có An kèm cặp, có lẽ Khoa sẽ chín chắn hơn một xíu.
-An nè, thằng Khoa nó có ăn hiếp con không?
Cơ hội kể tội ngàn năm có một, An kể nhanh không cho Khoa có cơ hội xen vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!