Từ ngày mẹ tuyên bố về chuyện đính hôn,
không đêm nào Thái ngon giấc được. Ba mẹ anh trước giờ vốn là người độc
tài mặc dù rất cưng chiều anh nhưng không có nghĩa là bất cứ chuyện gì
anh cũng được quyền quyết định. Cứ mỗi lần nghĩ đến cái ngày anh tay
trong tay với Thùy An là bản thân lại không kiềm được tức giận, thà rằng anh không mảy may biết chút xíu nào về những việc cô làm thì anh có thể miễn cưỡng cưới cô về rồi tình yêu sẽ được vun đắp theo thời gian.
Nhưng bây giờ khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, anh lại nhớ về những vết
thương mà cô bé Thái An phải chịu thì làm sao anh có thể chung sống với
cô đây.
Anh quyết định qua gặp Thùy An để nói rõ mọi chuyện, hi vọng cô sẽ hiểu được mọi chuyện mà buông tha cho cả hai.
-Anh Thái, ngày mai mình đi thử trang phục nha, sáng đến giờ em xem cả chục tiệm rồi nhưng chỉ có mỗi tiệm này đẹp nhất thôi.
Thùy An vô cùng phấn khích khi nghĩ đến ngày đính hôn của hai người, cuối
cùng sau bao nỗ lực giấc mơ được làm cô dâu của anh cũng đã trở thành
hiện thực.
-Hôm nay anh qua đây không phải để bàn về chuyện này mà có chuyện muốn nói với em.
Cảm nhận được sự lạnh nhạt qua câu nói của Thái, Thùy An có chút lo lắng nhưng cô không tin là Thái muốn từ hôn.
-Thùy An à, em có bao giờ suy nghĩ kỹ về chuyện của hai đứa mình chưa? Anh
lúc nào cũng xem em như là em gái, giữa chúng ta hoàn toàn không có tình yêu thì lấy nhau về chỉ làm đau khổ nhau thôi.
Thái cố gắng mềm mỏng để cô hiểu được vấn đề, nhưng Thùy An vẫn khăng khăng với quyết định của mình.
-Sao lại không có tình yêu hả anh? Em yêu anh và anh cũng sẽ yêu em, em tin rằng như vậy.
-Em có cảm thấy quá vội vàng không? Em bây giờ chỉ mới 18 tuổi, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều sự lựa chọn…
-Em thấy mình đủ trưởng thành rồi, với lại cho dù thêm bao nhiêu năm nữa thì sự lựa chọn của em chỉ có mình anh thôi.
-Nhưng em không thấy như vậy là thiệt thòi cho mình sao? Anh không hề yêu em.
-Không, chỉ cần được ở bên cạnh anh thì với em như vậy đã quá đủ rồi.
Thái nhìn cô gái trước mặt, cô trông có vẻ yếu đuối thế nhưng trong tình yêu lại vô cùng quyết liệt, tại sao cô cứ muốn níu giữ một người mà không
hề có tình cảm với mình như thế.
-Em đừng như vậy nữa, thật sự anh đã yêu một người khác vì vậy hai đứa mình đừng nên miễn cưỡng nhau nữa.
Thùy An bắt đầu khóc, cô đã dùng bao nhiêu cách để chia rẽ Thái và em gái
mình nhưng dường như vẫn không có tác dụng, cô không thể buông tay lúc
này càng không thể để bao nhiêu công sức bấy lâu nay đổ sông đổ biển, cô đã đánh đổi nhân phẩm của mình, chấp nhận làm một người chị xấu xa để
lấy cuộc hôn nhân này nên cho dù có chuyện gì xảy ra cô cũng thể bỏ cuộc được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!