Chương 47: (Vô Đề)

Chạy xe gần cả tiếng đồng hồ mới tới được vườn trái cây, vậy mà Khoa nói gần đây mới ghê chứ.

-Vào thôi.

Khoa nắm tay An kéo vào, cậu cứ đường đường chính chính đi vào y chang nhà

mình, theo kinh nghiệm An được biết thì những chỗ này người ta nuôi chó

nhiều lắm để giữ vườn, ngộ nhỡ có một đàn mấy chục con lao ra lúc này

chắc hai đứa mất xác trong vòng 30 giây quá.

-Xông vào như vậy có an toàn không vậy Khoa?

-Người quen của Khoa mà, lúc trước nhà Khoa ở đây sau đó chuyển lên Thành Phố ở mới bán lại cho người ta.

Nghe Khoa nói An mới yên tâm được phần nào.

Nhìn những cây chôm chôm với đầy những trái chín, khỏi phải nói An phấn

khích như thế nào, xưa giờ toàn thấy trái chôm chôm thôi chứ đâu ngờ khi chưa hái xuống nó đẹp dữ dội vậy đâu.

Sau màn chào hỏi chủ vườn, hai người được tung tăng dạo chơi vườn thoải thích.

-Woa, Khoa xem cái cây này nhiều trái chín chưa kìa.

-Khoa ăn trái này đi, ngon tuyệt cú mèo luôn.

Khoa mỉm cười trước sự phấn khích của An, một cô tiểu thư ở thành phố làm sao mà không thích thú với khu vườn hấp dẫn này chứ.

Cô chủ nhà bổ sẵn một trái sầu riêng cho hai đứa, mà khổ nỗi bạn Khoa nhà

ta có biết ăn món này đâu, đến nghe mùi còn không chịu nổi nữa mà.

An biết nên cố tình đem tới gần chọc Khoa.

-Ăn miếng đi Khoa, ngon lắm.

-Thôi khỏi cảm ơn, An ăn đi cho ngày mai nổi một đống mụn mới đẹp.

-Ăn đi, năn nỉ mà.

An càng tới gần thì Khoa càng tránh xa, thế là không chịu thua cô cầm múi

sầu riêng đuổi theo tới cùng làm Khoa xanh mặt, lỡ mà ăn trúng cái này

chắc cậu chết sớm quá.

Khoa ra sức chạy nhưng xui số thế nào lại

vấp phải cái rể cây té cái đùng xuống đất, đúng lúc An không thắng kịp

cũng nằm luôn trên người Khoa, cái tội lắc xắc nghịch ngợm trong vườn

của người khác đây mà.

Cả hai cùng bất ngờ, đến khi định thần lại thì do lúc nãy nhìn thấy An té xuống, Khoa vội đưa tay ra đỡ cô kết quả là bây giờ một tay vẫn còn dính chặt vào vòng một trên người cô. Trời ạ sao An lại rơi vào cái tình huống dở khóc dở cười này chứ, dù gì cô vẫn là con gái mà, cũng biết mắc cỡ chứ.

An lấy hai tay che mặt sợ Khoa nhìn thấy vẻ mặt ngại ngùng của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!