Chương 46: (Vô Đề)

2h sáng giật mình thức giấc, chợt nhớ đến Khoa đang nằm ngoài kia, An rời khỏi phòng để kiểm tra xem Khoa có bị

sốt hay không. Nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt Khoa,

trong lòng An cảm thấy chút cảm động, có lẽ cậu ấy đang rất mệt mỏi.

-Khoa khìn, lần sau nhớ lo cho mình trước rồi hẵng nghĩ tới người khác nhé.

An lẩm bẩm trong miệng rồi đứng lên đi về phòng, nhưng mới vừa quay lưng một cái đã bị Khoa nắm chặt tay lại.

-Người duy nhất khiến Khoa lo lắng mà không cần quan tâm đến bản thân chỉ có mình An thôi biết không?

Câu nói của Khoa khiến An lặng người, nó có ý nghĩa gì tại sao lại khiến cô cảm thấy an tâm thế này.

Cô là một người con gái bình thường, thậm chí còn xấu xa đến mức bị mẹ ghét bỏ vậy tại sao Khoa lại quan tâm cô như thế?

An khóc, khóc vì nghĩ đến hoàn cảnh của mình, khóc vì sự tốt bụng của cậu bạn thân ba năm gắn bó.

-Trời ạ, Khoa không biết bơi đâu, đừng có khóc ngập lụt rồi chìm chết người ta đi.

Khoa bật dậy kéo An ngồi xuống ghế cạnh mình, tay choàng qua vai cô an ủi.

-Tại sao lại tốt với An như vậy chứ?

Không khí trở nên im bặt, giữa đêm khuya thanh vắng thế này mà tỏ tình luôn

thì quá ư là tốt, vả lại bây giờ tâm trạng An đang xúc động, cơ hội

thành công sẽ cao hơn một chút. Thế là lấy hết can đảm, Khoa quyết định

nói hết những gì ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.

-Vì…vì…Khoa….y…ê….

-Á, đau quá.

Chưa kịp nói hết câu thì giọng An la oai oái làm Khoa giật mình, không khí

lãng mạn cũng bị cô phá tan tành, trời ạ, có ai vô duyên như con nhỏ này không cơ chứ.

-Sao thế?

-Hình như An bị chuột rút rồi, đau quá.

Định làm mặt giận vì cái tội làm người ta mất hứng, nhưng thấy con nhỏ cũng tội nghiệp nên thôi tha cho một lần vậy.

-Để Khoa xem.

Sau một hồi nắn bóp, la ré inh ỏi cuối cùng thì chân An cũng hết bị đau.

Mà con chuột này cũng ngộ thật, giờ nào không chịu rút lại lựa ngay lúc cao trào, giận ơi là giận.

-Khoa giỏi ghê, biết trị chuột rút luôn, đúng là có bà con với họ nhà mèo.

-Bà con với họ mèo?

-Ừm, Khoa là con cọp cái, đẹp cái nè, dịu dàng nè, thùy mỵ nè, nết na nè, xinh xắn nè, tốt bụng nè, hiền lành nè…..

-Thôi bỏ đi, tôi mà là cọp cái thì mấy con cọp đực cắn nhau giành giật nữa, tội tụi nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!