….
Thèm như cơn gió , thèm đi đâu đó , ta thèm có ai để nhung nhớ
Thèm chút bối rối , thèm chút tiếc nuối , ta thèm cảm giác yêu người
Thèm những ân ái , thèm những tê tái , ta thèm nỗi đau để khôn lớn
Thèm những giây phút mình nắm chặt tay , dặn lòng sẽ yêu mê say...
Yêu và chờ , từng giây từng giờ , hỡi anh có nghe lời tôi
Để đem thương nhớ , gửi vào trong gió , gửi lời này đến anh
Yêu một người , hạnh phúc một đời , mộng mơ cũng chỉ vậy thôi
Thèm vòng tay ấm , hát bài nhớ mong , để cho những yêu thương không là giấc mơ...
…..
"Anh xin lỗi vì chuyện hôm đó, thật ra lúc đó anh quá say nên chẳng thể điều khiển được bản thân, anh sẽ chịu trách nhiệm về việc mình làm"
"Không cần đâu, em quên chuyện đó rồi, tốt hơn hết từ giờ trở đi mình đừng gặp nhau nữa"
"Em không giận anh sao?"
"Không, anh xem như chưa có chuyện gì xảy ra giữa hai đứa mình là được rồi".
Trò chuyện với Bảo xong, An cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, hình như cảm giác cô đối với Bảo đã không còn như trước nữa. Cô không hận Bảo chỉ là không muốn gặp lại bởi cô sợ những nỗi đau kia lại âm ỉ, giữa hai người chỉ còn lại cơn ác mộng đã qua mà thôi.
Từ giờ trở đi cô sẽ không còn phải bận tâm về con người này nữa, có thể trút bỏ gánh nặng yêu đương này thật sự rất dễ chịu.
…
Chuyện ngày hôm qua với Thùy An cứ ám ảnh tâm trí Thái, anh hối hận vì không
thể khống chế bản thân mình để phải vướng vào mớ lộn xộn của cô, không
biết rồi cô sẽ bày thêm trò gì nữa đây.
Gạt bỏ tất cả những muộn phiền trong lòng, Thái đến tìm Thái An, chỉ có cô mới có thể khiến anh nguôi ngoai lúc này mà thôi.
-Thỏ, đi ăn với anh nhé.
-Em lười ra khỏi nhà quá.
-Nhanh lên không thôi anh trói lại bỏ vào cốp xe chở đi bây giờ.
An liếc mắt nhìn Thái rồi cũng ngoan ngoãn vào thay quần áo, dạo này sao nhiều người thích ra lệnh cho cô như thế không biết.
Thái đưa An đến một quán ăn khá sang trọng rồi gọi thật nhiều món ăn ngon làm An trợn tròn mắt ngạc nhiên.
-Anh muốn giết người không dùng dao hả? Ăn hết như đây em sẽ biến thành con heo mất.
-Chứ em nghĩ bây giờ em không phải là heo à?
-Đồ đáng ghét nhà anh, muốn chọc tức để em không ăn à? Sai lầm rồi, càng giận em ăn càng nhiều.
Thái nhìn bộ dạng trẻ con của An mà mỉm cười, chỉ có những lúc ở bên cạnh An như thế này anh mới cảm thấy hạnh phúc. Không còn áp lực công việc,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!