Chương 34: (Vô Đề)

An vừa đi trên đường vừa khóc, cảm giác yêu đơn phương một người quả

thật rất tồi tệ. Những ngày qua khi tinh thần đã dần trở nên vui vẻ, cô

dường như không nhớ gì đến Bảo những tưởng như vậy tình cảm cũng sẽ dần

biến mất. Nhưng cô đã sai, cảm giác đau đớn vẫn còn khi gặp lại anh, có

chăng là nó không còn mặn nồng như ban đầu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất hết, con tim này vẫn nhói đau khi nhìn thấy anh trong tay với người con gái khác.

Cô đã tự hứa với lòng là sẽ quên đi Bảo nhưng vẫn chưa thể nào làm được. Bắt đầu từ hôm nay bằng cách này hay cách khác cô

cũng sẽ để chuyện của Bảo và Thùy An ra khỏi cuộc sống của mình, hi vọng bản thân có thể làm được.

-Lên xe đi.

Khoa từ đâu xuất

hiện chắn ngang lối đi, gương mặt nhìn An đầy nghiêm nghị. Vốn đã biết

Thùy An chẳng có ý gì tốt lành nhưng mà mỗi lần khuyên An lại chẳng chịu nghe, bây giờ ai tự chuốc đau khổ vào người cơ chứ.

Chở An đến

một nơi yên tĩnh, Khoa ngồi ngắm nhìn An buồn rười rượi mà cảm thấy đau

nhói. Cậu đã lường trước thế nào cũng xảy ra chuyện nên mới đứng bên

ngoài chờ, nhưng vừa thấy An chạy ra cậu lại cảm thấy bực bội trong

người, bực vì sự ngốc nghếch của cô và cũng bởi vì không chịu nghe lời

cậu nên mới bị như vậy.

-An thấy chưa, lần sau đừng có mà cãi Khoa nữa.

Khẽ gật đầu, An không ngước mặt lên, cũng chẳng nói năng gì làm Khoa càng bực hơn nữa.

-Sao trên đời lại có con nhỏ ngốc như An chứ.

-Khoa đừng la An nữa có được không?

Tự dưng nghe An nói trong nước mắt Khoa thấy mình vô lý kinh khủng, cô

đang đau buồn thế kia mà lại còn giận dữ nữa, Khoa nhẹ giọng.

-Khoa xin lỗi, An đừng buồn nữa.

-Ừm.

-Gật đầu mà khóc thế kia ai mà tin chứ, ngoan, đừng khóc nữa Khoa dẫn đi ăn mì cay, lúc đó tha hồ khóc mà chẳng ai biết đâu.

Khoa kéo An dựa vào vai mình, cậu biết không dễ dàng gì để quên đi người

mình yêu thương suốt mấy năm trời nhưng cậu tin rằng mình sẽ giúp An làm được điều ấy.

An ngồi tựa vào vai Khoa, bờ vai mà cô đã từng dựa dẫm vào rất nhiều lần trước đây. Mỗi khi có chuyện gì không vui Khoa

đều có mặt, có đôi khi chỉ để cho cô mượn bờ vai ấy khóc, hay đơn giản

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!