Giờ giải lao, nghe bọn kia nói, Chi vội chạy xuống phòng y tế thăm An.
-Sao lại bất cẩn vậy An, lớn rồi mà cứ như con nít.
Chi trách yêu, nhỏ này chắc lại lắc xa lắc xắc nên mới bị té chứ gì, cô hiểu bạn mình quá mà.
An giả vờ than thở.
-Số An khổ ơi là khổ, ăn ở có đức lắm mà sao ông trời không thương vậy không biết.
-Thôi đi cô nương, xạo vừa thôi.
Nghe Chi nói An mới chịu ngưng cái bài than thở của mình.
-Giỡn thôi, tại hai tên kia đẩy Khoa ngã đè lên người An nên mới ra nông nổi này nè.
Nhắc đến Khoa, Chi lại cảm thấy buồn buồn, có lẽ cô chẳng bao giờ xen vào
được giữa An và Khoa. Mặc dù nhóm 5 đứa chơi thân với nhau nhưng Chi có
cảm giác mình cứ như người ngoài cuộc giữa bọn họ, bất cứ cuộc vui nào
An luôn là trung tâm của cả đám. Không có Chi thì bọn họ vẫn tụ tập bình thường nhưng nếu vắng An thì ai về nhà nấy. Có đôi khi trong Chi cũng
xuất hiện một chút ghen tỵ với bạn mình nhưng An hoàn toàn vô tội, hai
người lại hiểu nhau như thế nên Chi cảm thấy mình thật xấu xa. Dù vậy
cũng không thể trách Chi vì con người ai lại chẳng ích kỷ, nhất là liên
quan đến chuyện tình cảm nam nữ thì lại càng thêm phức tạp.
Bây
giờ cô lại rơi vào hoàn cảnh khó xử, Chi thích Khoa nhưng lại sợ mình
chen vào tình cảm của An, một bên là bạn thân, còn một bên là tình cảm
trai gái khiến cô không thể nào tự mình chọn lựa được.
Thấy Chi buồn buồn, An quan tâm.
-Sao vậy gái? Có chuyện gì nói An nghe.
Suy nghĩ một hồi, Chi nhẹ nhàng.
-An nè, nếu như một người con gái thích một người con trai, mà người con
trai đó lại thích một người con gái khác thì người con gái kia phải làm
sao đây?
-Quan trọng là người con gái được thích kia có thích người con trai đó không?
Lâu lâu mới có cơ hội làm quân sư tình yêu, An ra vẻ nghiêm túc ghê lắm.
-Không biết nữa.
-Tình yêu là phải giành giật, nếu người con gái kia thật sự thích người đó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!