Chương 31: (Vô Đề)

Sáng đi học với hai con mắt thâm quầng vì mất ngủ, An chỉ ước gì hôm nay là chủ nhật để thoải mái ngủ một giấc

cho đã thôi. Nhớ lại chuyện tối qua, quả thật là một đêm kinh hoàng đối

với cô. Cứ hễ nghe bất cứ âm thanh gì cô cũng nghĩ đến chuyện đó, càng

sợ càng khó ngủ, mà ngủ không được thì càng sợ hơn. Cứ thế An nằm cả đêm không ngon giấc được, mỗi lần thiu thiu ngủ lại giật mình thức giấc vì

ác mộng, thật là kinh khủng.

-Làm gì mà mặt mũi như đưa đám vậy hả?

Khoa nhìn thấy An mới qua một đêm mà đã te tua xơ mướp như vậy nên thắc mắc.

-Buồn ngủ.

-Tối qua không ngủ à?

-Ừm.

-Sao thế?

-Sợ ma. Mà thôi không nhắc đến chuyện này nữa mất công tối về lại sợ.

Khoa cũng bó tay với con nhỏ bạn, trước giờ có bao giờ nghe An nhắc đến chuyện ma quỷ bao giờ đâu, tự dưng giờ lại sợ.

Hai đứa tung tăng vô trường vô tình gặp Thùy An, nói vậy thôi chứ thật ra

là Thùy An cố tình đứng đợi cô em của mình. Thấy An, cô cười thật tươi

như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

-Thái An.

Nghe gọi tên

mình, An quay lại và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy chị, cô bối rối

thấy rõ, nếu có thể Khoa chỉ muốn kéo cô tránh xa chị mình ngay lập tức.

-Ba vẫn khỏe chứ, em và ba sống tốt không?

Thùy An hỏi han làm cả Khoa và An nhìn nhau ngạc nhiên, sao hôm nay chị ấy

lại thân thiện và ngọt ngào như thế này chứ, Khoa cảm thấy có chút gì đó không ổn ở đây.

-Em và ba sống rất tốt.

-Vậy tốt rồi. À, hôm nào về nhà ăn cơm với chị và mẹ, không có em nhà cửa trống trải quá.

An nhìn chị mình, nụ cười trên môi chị khiến An cảm thấy lạ lẫm, không lẽ

chị đã không còn chán ghét cô về chuyện của Thái rồi sao. An ấp úng

không biết hỏi như thế nào về chuyện này.

-Chị…chuyện em và anh Thái…

-Không cần bận tâm đâu, chị và anh Thái chỉ là bạn bè, vả lại chị cũng có

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!