Để yên cho em học coi, hai con mắt anh gian tè vậy ai mà học cho được.
An dùng tay quay mặt Thái đi chỗ khác nhưng nó lại trở về nơi bắt đầu ngay lập tức.
-Em học phần em, anh nhìn phần anh có liên quan gì đâu, ai biểu vở sách không nhìn lại thích nhìn anh thì chịu thôi.
Cái lý sự cùn của Thái làm An bực không chịu nổi, chưa thấy ai kỳ lợm như tên này. An bực bội nhìn Thái cảnh cáo.
-Có để yên cho người ta học không hả? Em méc ba bây giờ.
-Yên thì yên, hung dữ.
Thái giả vờ giận cúi xuống nghịch điện thoại, phải hung dữ vậy mới được yên ổn học hành chứ.
Nhưng chỉ ngồi yên được vài phút, buồn chán quá Thái không chịu được thế là phải tìm cách chọc ghẹo An.
-Thỏ, muốn nghe chuyện ma nữa không?
Đấy, tên này lại tiếp tục giở trò nữa đây. An trợn mắt nhìn Thái hăm dọa.
-Anh mà kể thì đừng trách em độc ác.
Thái bật cười với câu nói của An, cô thì làm gì được anh mà sợ chứ.
-Sợ chứ gì, đúng là thỏ nhát gan.
-Không có gì đáng sợ hết, chẳng qua là em không muốn lãng phí thời gian vào những câu chuyện xàm xí của anh thôi.
Nói xong An cũng tự nể phục mình, công nhận mình kiếm lý do cũng hay phết
đấy chứ. Sau lần hù dọa trước, An học được bài học là không bao giờ để
lộ điểm yếu của mình cho Thái biết, nếu không anh ta cứ suốt ngày lôi ra chọc phá nữa là tiêu.
-Thôi đừng khiêm tốn nữa, anh biết em sợ mà. Chỉ cần nói "Em là thỏ, em sợ ma lắm" là anh sẽ không kể nữa, được không?
Thái vẫn không chịu buông tha cho An, giờ mà nói câu đó thì quê quá, lỡ buồn buồn anh ta ghi âm lại mai mốt gặp ai cũng mở cho nghe chẳng phải tiêu
đời à, Thái An này đâu có dễ lừa vậy đâu.
-Anh đúng là bệnh hết thuốc.
An giả vờ cắm đầu vô sách vở không quan tâm để Thái không kể, mà khổ nỗi
tên này đâu giống người bình thường đâu, anh thừa biết cô bé này nhát
gan thế nào mà.
Tằng hắng một cái lấy giọng, Thái nhìn ra cửa sổ kể với giọng đều đều làm An nổi hết cả da gà nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh.
-Có một cô bé nọ học hành rất chăm chỉ.
Thái kể từ từ, chỗ nào cần ngưng thì ngưng, cần lên giọng thì lên giọng để
tăng thêm phần rùng rợn nên mới câu đầu tiên đã làm An dựng tóc gáy, chữ nghĩa trong sách bay đi đâu hết trơn. Vả lại ai lại chẳng tò mò với mấy cái đề tài này cơ chứ, nhất là mấy người càng sợ thì lại càng muốn nghe mới ghê.
Thái nhìn nét mặt của An là biết con mồi đã sập bẫy thế là anh tiếp tục câu chuyện dang dở.
-Một buổi tối kia khi đang ngồi học bài trong phòng thì cô bé cảm thấy lạnh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!