Tạm biệt Khoa xong, An lén lén chạy vào nhà để không ai nhìn thấy, cũng may là cả nhà không có ai ở nhà nếu không chắc bị mẹ cho một bài ca không bao giờ quên rồi.
Đang thiu thiu ngủ, tiếng chuông điện thoại làm An giật mình thức giấc.
-Alo mẹ đây, mày thay đồ rồi đón taxi đến nhà hàng LAVENDER, nhớ ăn mặc cho đàng hoàng đó.
Chưa kịp mở miệng ra hỏi thì mẹ đã tắt mất tiêu điện thoại, trước giờ mẹ vẫn vội vàng như vậy mà. An đứng dậy thay bộ đồ đơn giản quần Jean rách và áo thun, đi giày thể thao định gọi taxi nhưng nhớ lại có thằng bạn chí cốt mà, việc gì phải đi taxi cho tốn kém cơ chứ.
-Alo, chim sẻ gọi đại bàng, bạn Khoa chạy qua nhà bạn An ngay và liền nghe. Một chầu chè.
-Ok.
Cúp máy An đứng chờ, có thằng bạn cũng tốt thật, nhờ làm việc gì cũng phải trả công mới chịu.
Chưa đầy 5 phút sau đã thấy Khoa cởi "xế hộp" xuất hiện, An trợn tròn mắt ngạc nhiên.
-Khoa đừng nói là chở An đi bằng xe đạp nha.
-Ừ, trong hợp đồng không có nhắc đến là đi xe gì.
Trời ạ, đi chiếc xe này chắc đến sáng mới tới quá, sợ cái tên này lắm rồi.
Khoa theo dõi vẻ mặt nhăn nhó của An mà mỉm cười, sao bạn mình lại có những biểu hiện dễ thương thế không biết.
-Yên tâm, leo lên xe đi, bảo đảm chở An đến đó đúng giờ. Khoa là tài xế không bao giờ ế, đẹp trai, galang, con nhà giàu, học giỏi, có xe đạp riêng….
-STOP. Hết giờ quảng cáo, đi thôi.
Hết cách, An miễn cưỡng leo lên xe, cứ coi như đi dạo phố vậy.
-An đến nhà hàng đó làm gì thế?
Vừa đạp xe Khoa vừa quay lại hỏi.
-Không biết, mẹ gọi nên tới thôi.
-Oh, mà An là người hay heo mà nặng dã man vậy hả?
-Heo.
-…
Khoa cứng họng với con nhỏ này luôn, người gì đâu mà không bao giờ chịu nhường cậu một lần nào, cứ mỗi lần đi chung với cô là y như rằng hai đứa lại cãi tới bến.
-Cảm ơn Khoa nha, về cẩn thận.
Vừa bước xuống xe, bản tính lại không cẩn thận nhìn trước nhìn sau nên cô va vào chiếc xe motor chạy đến, suýt xíu là té bầm dập rồi.
-Chạy xe gì kỳ vậy, thấy người phải né chứ.
An bực bội nhìn người xém gây tai nạn cho mình. Anh ta điềm tĩnh từ từ mở mũ bảo hiểm ra, vẻ mặt chẳng có xíu nào là muốn gây chuyện, nhưng cái giọng nói có chút đểu đểu, không biết An có nhận xét sai không nhưng nhìn anh ta cứ cười gian gian thế nào ấy,.
-Xin lỗi, em có bị sao không?
Được nước làm tới, cô chìa vết trầy lúc sớm bị té ra hung dữ.
-Anh nhìn xem, cái này là cái gì đây? Cũng may tôi mạnh khỏe nên chỉ bị trầy xước lỡ gặp người lớn tuổi có phải gây ra án mạng rồi không.
An nói chuyện cứ như thật làm anh ta chỉ mỉm cười lắc đầu vì khả năng bịa chuyện của cô, còn Khoa thì kéo tay cô lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!