Chương 29: (Vô Đề)

An bắt đầu đi học trở lại. Từ cổng trường vô tới lớp học cô không thể nào đếm hết những lời xì xầm bàn tán của

học sinh trong trường về chuyện hôm đó, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần

thật tốt, cố bỏ ngoài tai những lời không hay nhưng cô vẫn cảm thấy rất

đau.

Bước vào lớp học, An cố gắng dùng vẻ mặt thật tươi để trò

chuyện với mấy đứa bạn thân, tụi nó biết nên bày rất nhiều trò để cô vui vẻ. Cũng may vẫn còn có bạn bè để chia sẻ nếu không chắc cô sẽ ủ rũ mà

không dám đến trường nữa rồi.

-An đừng quan tâm đến những gì người ta nói nha.

Chở An về đến nhà, Khoa dặn dò vì sợ cô nghĩ đến những lời độc địa đó rồi

lại buồn, cậu ước gì mình có khả năng để bịt miệng tất cả mọi người lại

để không một ai còn nhắc đến chuyện này nữa.

-Ừm, An biết mà.

-Ngoan, Khoa về đây.

Khoa rất tự nhiên bẹo má An rồi đi về.

Đối với An, Khoa thân đến mức có nhiều khi cô xem Khoa như một người bạn

gái thân thiết, có thể sẻ chia mọi điều của con gái mà không một chút

ngại ngùng.

Khoa cũng thế, trong đầu cậu luôn nghĩ không ai có

thể phá vỡ tình bạn tươi đẹp giữa hai người, cậu cũng chưa từng nghĩ

giữa hai đứa lại phát sinh bất cứ tình cảm gì bởi đã quá thân, quá hiểu

rõ nhau rồi. Nhưng dạo gần đây cậu thấy mình có chút thay đổi, những

điều cậu nghĩ là thói quen đó lại làm cậu nhớ nhung, gương mặt ngày nào

cũng gặp nhưng cậu vẫn cảm thấy đáng yêu và không muốn ai chạm tới. Cảm

giác đó là gì cậu cũng không lý giải được nhưng chỉ cần nghĩ về cô gái

ấy cậu cảm thấy vui vẻ và muốn đến gặp ngay lập tức.

Nghỉ học một thời gian dài, lại sắp đến ngày thi cử nên An phải cố gắng gấp

đôi bình thường. Cô tự ép mình vào kỷ luật, giờ nào học, giờ nào chơi

đều có thời khóa biểu rõ ràng.

-Ba mua món bánh trứng con thích nè, ăn xong rồi học tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!