Chương 27: (Vô Đề)

-Em ngủ tiếp đi, anh về nha.

Thái giả bộ đứng lên đi An vội lao tới kéo tay anh lại, ánh mắt khẩn cầu khác hẳn lúc nãy. Bây giờ nỗi sợ hãi đã lấn át tinh thần thép của cô rồi, cho dù Thái có cười nhạo thế nào cô cũng chẳng cần quan tâm nữa.

-Đừng…

-Sao?

Mỉm cười đắc ý nhưng Thái vẫn giả vờ ngạc nhiên, mưu kế anh bày ra thể nào lại không thành công chứ, hai tay lạnh ngắt thế kia mà bảo không sợ mới là lạ đó.

-Em…sợ….

-Sợ gì?

-Ma.

Mặt An tái mét nhìn thương kinh khủng, nhưng nếu không dùng cách này thì anh đã sớm bị cô đuổi đi rồi, mà ở nhà một mình anh sợ càng cô đơn cô càng nghĩ đến những chuyện không vui nữa.

-Có gì đâu mà sợ, cũng chỉ là cô gái tóc dài mặc đồ màu trắng chân không chạm đất thôi mà.

-Đừng nói nữa mà..

An sợ đến chảy cả nước mắt, cô sẽ không ở đây nữa đâu, lỡ như đang ngủ quay qua bên cạnh thấy cô gái ấy nằm kế bên chắc cô chết mất.

-Đúng là thỏ đế mà, đi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng.

-Anh ngồi đây đừng có đi đâu đó nha.

Ánh mắt sợ sệt của An làm Thái bật cười, đúng là ngốc nghếch, ai hù cái gì cũng tin

-Biết rồi, hay anh vô trong đó với em luôn?

-Biến thái.

Nói xong An lườm mắt nhìn Thái rồi mới chịu đi, hình như vẫn còn rất sợ nên cô làm nhanh khủng khiếp, mới vào có chút xíu đã ra rồi, cũng may còn có Thái ở đây cô cũng yên tâm được phần nào, dù gì có thêm một người cũng đỡ sợ hơn nhiều.

-Lại ăn sáng nè thỏ.

-Anh ăn không?

-Không.

-Cảm ơn.

Thái ngồi chăm chú nhìn An ăn, có chút gì đó rất trẻ con trong con người cô nhưng lại rất sâu sắc, điều gì khiến một cô gái bình thường trở nên thu hút trong mắt anh như vậy chứ.

Ăn được một chút An buông đũa, nhìn cô có vẻ rất mệt mỏi.

-Sao thế? Không khỏe à?

Thái nhẹ nhàng quan tâm, anh biết cô đang rất mệt mỏi ngay cả thể chất lẫn tinh thần, đêm qua đối với cô quả thật rất tồi tệ, cũng chính vì thế anh phải đổi ca trực với đồng nghiệp để chạy qua đây thăm cô. Từ ngày quen cô, anh cảm thấy mình lo lắng nhiều thứ lắm, anh sợ cô ốm, sợ cô buồn rầu, sợ cô mệt mỏi…chỉ cần cô lúc nào cũng bình an và vui vẻ thì anh cũng nhẹ nhàng rồi.

-Em hơi mệt.

-Anh đưa em vào trong nghỉ nhé.

An quay lại nhìn e ngại, giờ mà bảo bước vô căn phòng đó khác nào kêu cô đi chết, thôi ở ngoài này cho an toàn.

-Thôi, em sợ lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!