Chương 26: (Vô Đề)

An thức dậy với tâm trạng nặng trĩu, cô nhìn xung quanh, căn phòng nhỏ bé xa lạ làm cô nhớ nhà kinh khủng.

-Dậy rồi hả con gái? Vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng con.

Ông Tân cố lấy giọng thật vui vẻ để nói chuyện với An, ông hi vọng được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của con bé như lúc trước.

-Dạ, con muốn ngủ thêm một lúc nữa.

Không muốn rời khỏi giường, An mệt mỏi cuộn mình trong chăn, cô cần thời gian để chấp nhận sự thật này.

Ông Tân đến bên cạnh, dịu dàng vuốt tóc con gái.

-Những chuyện không vui nên quên thì quên, từ giờ trở đi hãy sống thật vui vẻ vì bản thân mình con nhé. Thức ăn ba để sẵn trên bàn, nhớ ăn hết đó.

Nói xong ông Tân hôn lên trán An rồi ra ngoài.

An vẫn nằm đó không có ý định rời khỏi giường, có thật cô có thể dẹp bỏ quá khứ để sống với hiện tại hay không? Làm cách nào cô có thể làm được khi những ký ức ngày xưa cứ chập chờn trong tâm trí không chịu buông tha cho cô chứ?

Đến nhà vừa lúc ông Tân chuẩn bị đi, Thái lễ phép cúi đầu chào.

-Con bé không chịu ra khỏi phòng, có gì con an ủi nó giúp bác nhé.

-Dạ.

Ông Tân đi rồi, Thái rón rén bước vào nhà không để An nghe thấy, từ ngày gặp An anh cảm thấy mình bị cô trẻ con hóa, nói nhiều hơn, thích bày trò chọc phá người khác, cũng có khi bật cười với những thứ vặt vãnh mà anh chưa từng như vậy trước đây.

Lấy khăn trùm lên đầu, Thái tiến đến bên giường rồi khều nhẹ vào vai An, theo phản xạ An quay người lại nhìn và hoảng sợ bật dậy khi nhìn thấy cướp trong phòng mình. Quá bất ngờ và sợ hãi nên An chỉ run rẩy ú ớ không nói nên lời, người toát hết mồ hôi.

-Ta là cướp đây.

Nghe giọng tên cướp, An cảm thấy có gì đó quen quen nhưng vẫn không tài nào nhớ nổi. Bình tĩnh trở lại, An thấy tên này có xíu kỳ lạ, ai đời cướp xông vô nhà mà còn tự tin xưng ta là cướp chứ hay là dạo này bọn chúng lộng hành quá nên không thèm xem chủ nhà ra gì.

Nhưng nói gì thì nói, An vẫn hoảng hốt khi có người lạ xông vô phòng, muốn la lớn nhưng không thể nào la nổi.

- Hahaha. Mới hù có xíu đã khóc lóc um sùm rồi, em nhát gan quá.

Nhìn thấy An sợ quá Thái mới chịu bỏ khăn xuống, lúc này cô mới nhận ra tên anh rể đáng ghét cố tình giả cướp hù dọa mình thảo nào mặc dù giả giọng nhưng vẫn cảm thấy rất quen. Điên quá không chịu nổi cô cầm hết chăn gối ném vào người anh.

-ANH BỊ ĐIÊN HẢ?

Cô hét lớn cho hả giận, đào đâu ra cái người mà suốt ngày tìm cách chọc phá người khác thế này cơ chứ, thật không thể chịu nổi nữa.

-Em đúng là thỏ đế.

-Hỏi thật, anh bị điên hả?

-Ừm

Thái gật đầu tỉnh bơ làm An không biết nói gì nữa, tâm thần thì đi vô bệnh viện mà khám, chạy tới đây phá nhà người khác làm gì không biết.

-Hôm nay sao anh rảnh thế? Không trực à?

-Anh bị điên mà, ai cho đâu mà trực.

-Oh, điên mà cũng biết chạy đến đây phá người khác à? Cũng biết cách điên quá ha.

-Tất nhiên, phải đi tìm bạn giống mình chơi mới vui chứ.

Trời ạ, đàn ông con trai gì mà nói một câu cãi lại một câu, nói chuyện với anh ta một hồi không điên cũng thành điên quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!