Chương 22: (Vô Đề)

Cả tuần liền không đi học An thấy nhớ bạn bè kinh khủng nhưng cô vẫn không biết đối diện với những lời bàn tán về mình như thế nào, vả lại tâm trạng hiện tại vẫn rất mệt mỏi, cô không muốn bước chân ra khỏi nhà.

Sáng chủ nhật, đang vệ sinh cá nhân thì Khoa gọi, không đi học mà cậu ta làm gì dậy sớm vậy không biết.

-Gì á?

-Không thể ngọt ngào hơn với bạn được à? Con gái gì mà nói chuyện không đầu không đuôi nghe chán thế.

Khoa có chút không vui khi thấy nhỏ bạn nói chuyện cộc lốc với mình, ít ra cũng phải "An nghe nè Khoa", hay "Khoa gọi An có gì không?", mặc dù biết hai đứa thân nhau nhưng cậu cũng thích nghe An nói ngọt mà.

-Ờ, bạn Khoa đẹp trai gọi bạn An có chuyện gì không?

An thay đổi nhanh quá làm Khoa rợn da gà, chẳng thà nói chuyện cộc lốc như mấy bữa vậy mà an toàn hơn.

-Hôm nay ba mẹ không có nhà, qua nhà Khoa chơi nha.

-Thôi đi ba, tự nhiên thân gái một mình qua bên ấy, lỡ Khoa biến thái nổi thú tính lên chết An à?

-Trời ạ, Khoa có biến thái cũng tìm con gái mà làm chứ, còn nửa nam nửa nữ như An thì ai mà ham.

Đấy, lại tiếp tục cãi nhau ai mà chịu cho nổi, An đề phòng đúng chứ có sai miếng nào đâu, một nam một nữ ở trong nhà cũng có chút nguy hiểm chứ, vậy mà tên Khoa láo cá còn cười nữa mới ghê.

-Ừ, tôi nam không ra nam nữ không ra nữ đó, đừng có chơi với tôi.

An vờ giận dữ làm Khoa hoảng liền, thế là phải hạ giọng nịnh nọt.

-Đâu có đâu, bạn Khoa nói giỡn thôi, chứ bạn An là hotgirl của lớp mình mà.

-Khỏi nịnh đi, giận rồi.

-Đừng mà, An qua Khoa nha, mấy đứa trong nhóm tới hết rồi, còn mình An thôi đó.

-Ừm.

Thay quần áo xong xuôi, An lết xác qua nhà Khoa, chẳng biết đám bạn lại bày trò gì bên đó nữa.

Mới đi được một đoạn đã nhận được vô số cuộc gọi từ lũ bạn, hết đứa này đến đứa khác sai vặt.

-An mua giùm Khoa mấy quả cà chua nha.

-Bà An mua giùm tôi chai tương ót nghe.

-An ơi, ghé tiệm trái cây mua một ít dâu giùm Chi nha.

-Mua giùm ít nấm rơm nữa.

-….

Tụi nó gọi điện thoại nhờ vả liên tục làm An điên tiết, sao không chịu gom lại rồi một người gọi cho nó khỏe chứ.

Lâu ngày không gặp nhỏ bạn lắm trò này, tụi nó có chút nhớ nên cố tình hành hạ cho An bực bội chơi, tụi nó thừa biết An không giận dai được nên thích chọc cô lắm.

Đang thầm chửi rủa đám bạn thì Khoa gọi đến, An bực bội lên tiếng trước.

-Muốn cái gì nữa hả?

-Ơ, Khoa chỉ muốn gọi hỏi An đi đến đâu rồi thôi mà.

-Gần tới nhà Khoa rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!