Chương 2: (Vô Đề)

-Ê, có trò này vui lắm nè, chơi không?

An nổi tiếng là nhiều trò trong lớp, cứ mỗi lần bày ra trò gì thì y như rằng cả bọn cười đến đau cả bụng.

-Chơi thì chơi, thằng Khoa này chưa biết sợ ai là gì.

Khoa lên tiếng, cậu vốn là một học sinh thường xuyên bị ngồi sổ đầu bài vì nói chuyện, chọc phá thầy cô trong giờ học nhưng sức học thì không chê vào đâu được, nếu cậu ấy siêng năng thì kết qua học tập của An chẳng là gì với Khoa hết.

-Bây giờ Khoa đứng ở đây, nhắm mắt bịt tai đếm đến 5, sau đó tụi này sẽ tìm chỗ trốn, nếu Khoa phát hiện được ai đầu tiên thì người đó sẽ thua một chầu kem. Chịu không?

An chỉ vào cái hàng rào gần cổng nhà người ta, trò gì làm khó được Khoa chứ mấy trò này thì quá đơn giản, con nhỏ này chạy chậm như rùa có gì đâu mà sợ, hôm nay nhất định phải bắt nó dẫn đi ăn kem mới được.

Thế là Khoa đứng nhắm mắt bịt tai lại, cô ra hiệu cho Thắng, chân dài nhất đám đến bấm chuông nhà người ta, còn cả bọn chạy trước tìm chỗ nấp.

…Ting…. ting…ting….

Chưa kịp hiểu mấy đứa bạn bày ra trò gì thì Khoa đã bị điểm mặt và chủ nhà đuổi chạy suýt chết. Khỏi phải nói An và đám bạn sung sướng thế nào, kế hoạch bày ra đã thành công mỹ mãn.

-Ê bà An, dám chơi tôi hả?

Khoa vừa thở hổn hển vừa muốn xé xác cô ra, nghĩ sao to đầu như vậy mà bị một đứa con gái lừa đã vậy còn bị tụi nó cười sỉ nhục nãy giờ nữa chứ.

-Ơ, là do Khoa tự nguyện mà bây giờ quay qua trách người ta, nhờ có An mà Khoa được tập thể dục cho sức khỏe cường tráng đó còn đòi gì nữa.

Thái An chống chế, chân vẫn ở trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào chứ mà lọt vào tay Khoa thì chắc chắn bầm dập, xưa giờ Khoa đâu xem An là con gái đâu mà.

-Theo như bạn Thắng thấy lần này bạn An sai hoàn toàn, đề nghị bồi thường thiệt hại ngay và liền.

Rồi xong, ngay cả Thắng cũng lên tiếng đứng về phía Khoa thì xem như đời tàn, không nói không rằng cô co chân chạy thật nhanh, đằng sau Khoa cũng đuổi theo quyết không tha thứ.

-Ê, đồ nhát gan, chưa gì hết đã bỏ chạy rồi.

-Kệ, đụng đến mấy người vũ phu như Khoa không chết cũng tàn tật.

An vừa chạy vừa ngoái đầu lại nói chuyện với Khoa, xui số thế nào lại lọt chân xuống ổ gà trên đường làm cả người ngã lăn đùng xuống đất.

Hoảng quá cả bọn lao tới đỡ cô lên, người ngợm không bị gì nghiêm trọng chỉ có chân tay bị trầy xước một xíu, nhưng sẵn tiện cô ngồi đó ăn vạ luôn.

-Hu hu, gãy chân rồi, cũng tại tên Khoa đáng ghét này.

-Xạo bà cố, trầy có chút xíu mà làm thấy ghê, lỗi do bạn Khoa được chưa. Đứng lên đi.

Khoa đỡ An đứng lên, nhưng cô lỳ lợm ngồi luôn dưới đất, lý do đơn giản là lúc té cái quần tây bị rách một miếng gần ngay mông sao mà đứng lên được chứ.

Mấy đứa kia muốn tạo cơ hội cho hai đứa nên tìm cớ về hết, chỉ còn An với Khoa ở lại thôi, phải làm sao bây giờ, nhưng thà một đứa thấy còn hơn bị cả bọn phát hiện thì còn mặt mũi nào đi học nữa.

-Ê nè, nhõng nhẽo vừa thôi, đứng lên không thôi Khoa cho ở đây một mình đó.

Khoa vừa nói vừa đi làm cô hoảng hốt kéo tay lại.

-Đừng đi, mấy người mà đi chắc tôi tự tử quá.

-Té có xíu mà muốn tự tử à?

-Không phải, tại…. quần An bị rách rồi.

Nói ra mà cô quê ơi là quê, nghĩ sao con gái mà lại đi nói mấy cái chuyện ngại ngùng như vậy với một thằng con trai, thà người ta hiền còn đỡ đằng này Khoa nổi tiếng là lắm trò trong lớp, ai biết cậu ta có đi bêu xấu mình không.

-Ha ha ha, bạn An nhà ta mà cũng có ngày này nữa sao, ngày mai 12B sẽ có tin hot rồi đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!