Chương 17: (Vô Đề)

Đang loay hoay trong bếp nấu cho An ít cháo, chợt nghe tiếng rên khẽ trong phòng Thái vội chạy vào.

-Em tỉnh rồi hả?

Thái ngồi xuống bên cạnh, gương mặt nhợt nhạt không chút sức sống làm anh nhói đau. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô kiểm tra, cũng may là không phát sốt.

-Xin lỗi đã làm phiền anh nhưng lúc đó em thật sự không còn chỗ nào khác.

An biết mình không nên làm phiền anh rể nhưng không đến đây thì cô biết phải đi đâu bây giờ.

Thái mỉm cười xoa đầu cô.

-Không sao, nhớ trả viện phí cho anh là được rồi.

-Ơ….

-Tôi giỡn cô đó, ngốc. Còn đau không?

Tự nhiên Thái ngọt ngào làm An không quen chút nào hết. Cô nhìn vào gương mặt người đàn ông đối diện, ánh mắt ngập tràn yêu thương đang âu yếm nhìn cô, vì cô quá giống chị Thùy An hay vì quá mệt nên mới sinh ra ảo giác như thế

-Anh rể….

-Hở?

-Anh…anh có khinh thường em không?

Khó khăn lắm An mới có thể nói ra câu này. An sợ Thái sẽ khinh thường khi mình bị mang tiếng là cướp chồng người khác bởi tất cả mọi người đều sẽ nhìn nhận cô như một con nhỏ hư hỏng không ra gì. Cũng chính vì vậy cô không muốn cho Thái biết sự thật đằng sau, cô sợ Thái sẽ không còn yêu thương Thùy An như ban đầu nữa, cứ xem như đây là việc cuối cùng mà cô giúp đỡ cho chị ấy để chuộc lại lỗi lầm ngày xưa và rồi sau này cô sẽ sống một cuộc sống cho riêng mình.

Nhìn ánh mắt rưng rưng của An mà lòng Thái se thắt, cô gái này quả thật rất ngây thơ ngốc nghếch. Cô có gì thu hút để anh cứ muốn chạm vào trái tim mỏng manh ấy chứ, cô có gương mặt của Thùy An nhưng bên trong dường như có một lực hút rất kỳ lạ mà không thể tìm thấy ở một người nào khác, cô mềm mỏng nhưng cũng rất kiên định, cô mang đến cho người bên cạnh cảm giác vui vẻ tràn đầy sức sống.

-Đừng có ngốc như thế nữa. Em ăn cháo rồi uống thuốc nhé.

An khẽ lắc đầu, bây giờ cô chỉ muốn trở về nhà, nếu trở về mà không thấy An đâu mẹ sẽ tức giận lắm.

- Anh rể, anh chở em về nhà được không?

-Ừm nhưng phải ăn hết cháo rồi anh mới chở về.

Nói xong Thái đem cháo vào, tự tay đút từng muỗng cháo cho cô rất dịu dàng.

-Anh rể…mai mốt khỏe lại em sẽ đền cho anh bộ drap mới nhé.

Nhìn chiếc giường bị cô vấy bẩn đỏ cả một mảng An cảm thấy áy náy, nhất là liên quan đến mấy chuyện của con gái như thế này thì càng ngại hơn, cũng may Thái là bác sĩ nên mấy chuyện này đối với anh không có gì xa lạ nếu không chắc mai mốt cô không dám gặp anh nữa quá.

-Không cần đâu, mai mốt rảnh rỗi qua cho anh sai vặt bù là được rồi.

Thái nhìn gương mặt ửng đỏ của An cảm thấy vui vẻ, anh trêu chọc.

-Có ông anh rể tốt ghê.

-Tất nhiên, anh là tốt nhất trên đời rồi đó.

Thái nhéo mũi cô rồi đỡ cô ra xe về.

Trên đường đi An không ngừng lo lắng, cô sẽ giải thích như thế nào với bộ dạng như thế này đây, ngộ nhỡ ba mẹ biết chắc sẽ rất tức giận.

Máu ra quá nhiều khiến An mệt mỏi choáng váng không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.

Giờ này ba mẹ đã ở nhà đông đủ, Thái dìu An vào mà không để ý đến ánh mắt khó chịu của Thùy An. Tại sao nó lại mặc quần áo của anh Thái, hai người này có chuyện gì mờ ám đằng sau cô sao? Cô tức giận đến mức không còn tâm trạng để ý đến đứa em đang bị thương nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!