Chương 13: (Vô Đề)

Thái chở An đến chỗ hẹn, đó là bãi cỏ dưới chân cầu, một nơi vừa đủ sáng cho cả đám tụ tập, nơi mà lần đầu tiên Thái đặt chân đến.

An nhìn quanh quẩn chẳng thấy ai, không lẽ bọn này đổi địa điểm mà không cho mình biết. Đang định lấy điện thoại ra gọi thì bỗng nhiên trời đất tối sầm, có ai đó lấy cái bao thật lớn trùm từ trên đầu cô xuống rồi khiêng đi. Hoảng quá, An le hét inh ỏi mà không có bất cứ ai lên tiếng giúp đỡ làm cô sợ hãi.

-Cứu tôi với, cứu tôi với…

-Anh Thái ơi, cứu em ….

-….

Đợi An la cho đã bọn bắt cóc mới thả cô ra, thì ra là đám bạn láo toét dám bày ra cái trò điên rồ này.

-KHOA KHÙNG, SAO CẬU DÁM…

Chưa kịp nói hết câu thì đèn bật sáng, Linh Chi cầm cái bánh kem bước ra vừa đi vừa hát chúc mừng sinh nhật cô, thì ra bọn chúng bắt An đến đây để tổ chức sinh nhật. Nhìn những nụ cười lấp lánh đằng sau mấy cây pháo hoa làm cô không kiềm được xúc động mà rơi nước mắt.

-Ê, sinh nhật chứ có phải đám tang đâu mà khóc chứ.

Khoa vừa nói vừa lấy tay lau vội những giọt nước trong veo còn đọng trên khóe mắt An.

-Mấy bạn hay lắm, dám liều mạng bắt cóc tôi nữa chứ, may mắn là hôm nay bạn An mặc váy nếu không là mấy bạn nhập viện hết rồi đó.

Câu nói của An làm cả đám phì cười, người mặc váy mà chẳng thấy thùy mỵ hơn được miếng nào hết.

-An, anh này là ai thế?

Long đá mắt qua phía người im lặng nãy giờ, An vội giới thiệu.

-Đây là anh Thái giám…

Chưa kịp nói hết câu đã bị Thái cốc cho một cái ngay đầu "Thái giám cái đầu cô", An vội xoa xoa đầu rồi giới thiệu đàng hoàng lại.

-Ý nhầm, anh ấy là Thái, anh rể của bạn An.

Cả đám nghe xong há hốc miệng ngạc nhiên, gì mà anh rể, không lẽ Thùy An có chồng rồi. Nhìn bọn chúng nhao nhao quá An lên tiếng gạt qua chuyện khác.-

-Nói chung chuyện dài dòng phức tạp nên mấy bạn biết nhiêu đó được rồi, anh rể hen.

An quay sang nhìn Thái mỉm cười một cái, tự dưng anh thấy mình có chút rung động, thứ cảm giác này là gì đây không biết.

-Em vợ ngoan.

Thái xoa đầu An một cái làm bọn kia trầm trồ ngưỡng mộ, Chi lên tiếng.

-Có anh rể đẹp trai thích thật đấy.

-Trời, anh ấy là thái giám đó, đẹp trai cũng chẳng làm ăn được đâu.

Câu nói của An làm cả bọn cười nghiêng ngả, Thắng liền chen vào.

-Sao bà biết anh ấy là thái giám, không lẽ bà thấy rồi sao?

-Nhìn tướng đi của anh ấy là tôi biết liền.

Đám này mỗi lần tụ tập lại nói toàn những chuyện trên trời dưới đất, vừa nói vừa cười náo loạn cả lên. Thái lắc đầu chịu thua trước miệng lưỡi của cô em vợ này luôn rồi.

-Đi xa quá rồi đó mấy thím, quay lại chuyện chính ngày hôm nay đi.

Nhờ có Long nhắc nhở bọn chúng mới nhớ hôm nay là sinh nhật của An, cả đám ngồi xuống bày thức ăn ra ăn như chưa từng được ăn. Chợt nhớ ra điều gì đó, An quay qua hỏi Thái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!