Chương 12: (Vô Đề)

Đang ăn ngon lành thì Bảo nắm tay Thùy An bước vào, thì ra đây là lý do mà chị không ăn trưa ở nhà. An để ý từng hành động của thân mật của Bảo dành cho chị lòng cảm thấy nhói đau. Yêu đơn phương một người đau khổ như thế sao.

Khoa biết An thích Bảo vì An đã từng kể cậu nghe, nhưng không nghĩ lại nhiều đến mức này. Cậu đưa tay qua nắm lấy tay cô an ủi.

-Không sao chứ?

An chỉ gật đầu không trả lời, thức ăn bây giờ chỉ có vị đắng khiến cô không nuốt nổi, cô chỉ muốn về nhà lúc này thôi.

-Mình về nha Khoa.

-Ừm.

Khoa đưa An về, trên suốt đường đi không ai nói với ai một câu nào. Khoa biết An buồn nhưng không biết an ủi cô như thế nào, bởi cảm giác của cậu hiện giờ cũng rất kỳ lạ mà chính bản thân mình cũng không thể lý giải được.

Rồi cái ngày An không mong đợi cũng đến.

Ba mẹ chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật thật hoành tráng cho hai chị em, sân vườn cũng được trang trí rất đẹp mắt. An không mời một người bạn nào của mình bởi căn bản cô không có hứng thú với những bữa tiệc đậm chất "kinh doanh" như thế này. Cô vẫn sẽ xuất hiện theo đúng yêu cầu của mẹ, vẫn sẽ cố gắng cười thật tươi nhưng trong lòng ngay cả một chút niềm vui nho nhỏ cũng chẳng có được.

Chị Thùy An lộng lẫy xuất hiện trong chiếc đầm ôm màu đỏ thu hút bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ của những người khác, còn cô chỉ đơn giản trong chiếc váy màu trắng tinh khôi, An có cảm tưởng sự xuất hiện của mình chỉ để làm nền cho chị ấy mà thôi.

Bữa tiệc diễn ra thật nhàm chán, mẹ vô cùng tự hào khi giới thiệu hai cô con gái của mình, còn những người khác cứ luôn miệng tấm tắc khen ba mẹ khéo đẻ, chẳng biết có bao nhiêu phần trăm thật lòng trong những câu nói của họ nữa.

-- Anh Thái, anh đến rồi sao.

Nhìn thấy Thái, Thùy An vui hẳn, cô chạy lại ôm lấy cánh tay anh thân thiết.

-Chúc mừng sinh nhật em nha. Thái đưa cho Thùy An một chiếc hộp nhỏ hình trái tim xinh xắn, khỏi phải nói cô vui đến mức độ nào.

-Cảm ơn anh.

Thấy Thái không quan tâm gì đến câu nói của mình mà cứ nhìn xung quanh, Thùy An có chút bực bội, lẽ ra anh phải rất vinh hạnh khi được chủ nhân xinh đẹp của bữa tiệc tiếp đón nồng hậu chứ.

-Anh đang tìm ai hả?

-Không có, chỉ là anh thấy khung cảnh đẹp quá.

Thái nói dối vì không muốn ai biết mình đang tìm cô bé nghịch ngợm kia, không biết cô trốn đi đâu rồi nữa. Thùy An hơi khó chịu nhưng vẫn cố gắng ra vẻ niềm nở, cô cứ bám chặt Thái không rời nửa bước, vài người nhìn thấy còn vui vẻ chúc mừng đôi tai trài gái sắc xứng đôi vừa lứa làm cô càng thêm hãnh diện.

-Thái An, em qua đây.

Nhìn thấy cô em đang đứng bên bàn rượu táy máy tay chân, Thùy An vội gọi cô lại, chủ yếu là để An thấy tình cảm thân thiết của hai người và bỏ ý định cưa cẩm người yêu của cô thôi.

An đi tới, gật đầu chào Thái lễ phép.

-Woa, hôm nay Thái An thùy mỵ quá xíu nữa anh nhận không ra luôn.

Thái không để ý đến sắc mặt của Thùy An nên tự nhiên nói chuyện vui vẻ với An, không hiểu sao cứ mỗi lần gặp cô bé là lại muốn nói đủ thứ chuyện hết.

An liếc mắt nhìn Thái cảnh cáo, nếu không phải hôm nay có tiệc là cô đã đấu khẩu một trận cho đã miệng rồi.

-Chúc mừng sinh nhật song An nha.

Bảo bất ngờ xuất hiện với hai phần quà to tướng trên tay, anh bước đến cạnh Thùy An và nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt tóc chị một cái. Hành động hết sức bình thường nhưng cũng đủ làm An đau nhói, cô lầm lũi ra phía góc vườn, nơi không ai nhìn thấy để che giấu cảm xúc của mình. Từ giờ trở đi, cho dù có khó khăn cách mấy An cũng sẽ tập quên Bảo vì cô biết trong trái tim anh chỉ có một mình chị Thùy An mà thôi.

Cô ngồi xuống nhìn những chậu cúc dại xinh xắn, rồi thầm thì với chúng để trút bầu tâm sự trong lòng mình.

-Chị Thái An ngu ngốc lắm phải không? Ngay cả bản thân chị còn ghét chính mình thì làm sao người khác có thể yêu được chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!