Chương 11: (Vô Đề)

-Thật buồn cười phải không Khoa? An ước gì mình cứ được như lúc này mãi, không lo không nghĩ, không cần trở về nơi thành phố chật chội kia.

Ánh mắt An nhìn xa xăm, trong ánh mắt ấy chứa vô vàn những tâm sự mà lẽ ra ở cái tuổi này không nên có.

-A, hai người này trốn ra đây tâm sự riêng ha, xuống tắm thôi.

Thắng cùng đồng bọn đột nhiên xuất hiện làm cả hai giật mình, An lau vội nước mắt rồi cũng đứng lên nhanh nhẹn.

-An đi vệ sinh đã.

Nói xong An nhanh chóng đi khỏi để không ai biết mình khóc, nhưng đám này mắt tinh lắm, làm gì có chuyện gì qua mắt được họ chứ. An vừa đi thì cả đám bu lại xung quanh Khoa rối rít hỏi nguyên nhân.

-Ê, An bị sao vậy?

-Mày đừng nói là mày chọc cho An khóc nha.

-Thảo nào lúc mới xuống đã thấy mắt bả sưng sưng.

-Tội nghiệp An quá.

-…

Khoa biết An không muốn ai biết chuyện gia đình mình nên cũng tìm cách phót lờ.

-Nhiều chuyện quá, tắm thôi nhanh lên.

Rồi Khoa kéo cả đám xuống xuống suối, thế là ngày hôm đó cả bọn có thời gian vui vẻ bên nhau. Sự hồn nhiên của lũ bạn giúp An tạm thời quên đi nỗi buồn của mình, cô cứ hòa mình vào những câu chuyện hài hước của tụi nó mà vui cười thỏa thích. Cho dù không may mắn có được hạnh phúc trong gia đình thì ít ra cô còn có đám bạn thân có thể làm cô cười vui vẻ.

….

Về tới nhà, chân An chợt khựng lại khi nhìn thấy Bảo và chị Thùy An đang nói chuyện vui vẻ trong sân. Bảo thích chị ấy nhiều lắm, nhưng An biết người mà Thùy An thích là người khác chứ không phải anh. Tại sao hai chị em song sinh nhưng Bảo lại không thích An chứ, nếu Bảo biết chị ấy yêu Thái chắc sẽ buồn lắm nhưng cô biết làm gì để giúp anh bây giờ.

-Thái An, tới đây thử món cocktail anh mới pha chế nè.

Thấy An xuất hiện Bảo niềm nở. Bảo học bên ngành pha chế nên cứ mỗi lần có sản phẩm mới lại mang qua cho chị Thùy An thử, chỉ cần chị lắc đầu một cái thì Bảo sẽ chẳng ngần ngại mà bỏ hết công thức cũ mà đổi qua công thức khác.

An không muốn tới đó bởi cô sợ mình sẽ không chịu nổi khi nhìn thấy cử chỉ quan tâm của Bảo dành cho chị.

-Anh chị ngồi chơi đi, em vào trong tắm rửa đã.

-Lại đây đi, món này anh Bảo pha ngon lắm.

Thùy An đệm vào làm cô không thể từ chối được nữa. Ngồi chung với hai người họ mà tâm hồn cứ lơ lửng, một chút vị giác cũng không có làm sao thưởng thức đồ uống của Bảo bây giờ.

-À, sắp đến sinh nhật của hai đứa rồi, có tổ chức gì không?

Bảo nhắc An mới nhớ tuần sau là sinh nhật mình, cô chẳng bao giờ quan tâm đến ngày này nên không để ý đến. Nhưng ngược lại, chị Thùy An thì phấn khích thấy rõ.

-Mẹ nói đây là sinh nhật lần thứ 18 nên muốn tổ chức một bữa tiệc hoành tráng một xíu cho hai chị em em, vì con gái đã chính thức trưởng thành nên mẹ rất tự hào.

An ghét tiệc tùng, càng ghét những bữa tiệc sinh nhật mà khách mời toàn là bạn của ba mẹ. An chỉ muốn có một bữa ăn đơn giản, ấm cúng ngập tràn tiếng cười của các thành viên trong gia đình nhưng chưa bao giờ cô có được.

-Vậy chắc vui lắm ha.

-Dạ, em nôn nóng không chịu được luôn.

Không quan tâm đến câu chuyện của hai người kia, An xin phép vào nhà nghỉ ngơi. Cô không muốn mình nán lại thêm một giây phút nào nữa bởi cô sợ Bảo sẽ phát hiện ra tình cảm của mình dành cho anh khi cô không thể rời tầm mắt khỏi anh.

….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!