Buổi chiều, đang mơ màng ngủ thì nghe
tiếng nói chuyện dưới lầu, An lười biếng không muốn thức dậy nhưng nghe
kỹ lại hình như là tiếng của mẹ chồng nên không thể không xuống.
Vừa nhìn thấy An từ cầu thang bước xuống Khoa đã nhanh thật nhanh chạy lên
dìu cô xuống, cái người này cứ làm như cô đi không nổi vậy đó.
-Anh đừng làm vậy mẹ nhìn thấy kìa.
-Có sao đâu, anh còn đang định bế lên đấy chứ.
An liếc xéo Khoa một cái, cậu lúc nào cũng làm quá mọi chuyện lên hết.
-Con chào mẹ, mẹ tới lâu chưa mẹ?
An lễ phép chào mẹ, hôm nay trông mẹ rất vui vẻ, từ nãy giờ nhìn thấy hai
vợ chồng cô mẹ cứ cười suốt không biết có chuyện gì mà lại vui như thế.
-Mẹ cũng mới tới thôi. À, mẹ có nấu gà tiềm mang qua, con ăn nhiều nhiều vô lấy sức mà nuôi em bé trong bụng nữa.
Nghe mẹ nói, An quay phắt lại nhìn Khoa, đã nói là khi nào có kết quả siêu
âm hẵng nói cho mọi người biết thế mà chưa gì hết đã thông báo khắp nơi
rồi.
Khoa nhìn thấy ánh mắt của An là hiểu ngay, cậu gãi gãi đầu ra vẻ biết lỗi.
-Con cảm ơn mẹ, đợi xíu đói rồi con ăn nha mẹ.
-Ừm, ăn nhiều vô một chút, hôm nay thấy con xanh quá. Thằng Khoa nó gọi điện nói con bị đau bụng, đau sao nói mẹ nghe.
-Dạ con cứ bị đau âm ỉ ở bụng dưới, người mệt mỏi không muốn ăn gì hết.
-Khi mang thai những tháng đầu thường sẽ có những triệu chứng này, con gắng
ăn và nghỉ ngơi nhiều một chút, nếu đau quá thì đừng làm gì hết, mẹ sẽ
thường xuyên qua chăm con.
Những lời ngọt ngào của mẹ chồng làm
An rơi nước mắt, chưa bao giờ cô nghĩ sẽ được yêu thương như thế bởi
trước kia bà là người ngăn cản nhiều nhất cuộc tình này.
Đã lâu
lắm rồi cô không được nghe những lời dặn dò yêu thương từ mẹ, lâu lắm
rồi cô không cảm nhận được tình cảm gia đình trọn vẹn nhưng đổi lại ông
trời mang đến cho cô một người mẹ chồng bù đắp những khoảng trống ấy. Từ khi lấy Khoa, cô lúc nào cũng được ba mẹ chồng quan tâm, chăm sóc. Cô
cảm nhận được họ không xem cô là người lạ nữa mà là một người thân trong gia đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!