Đứng trên lầu nhìn xuống thấy, ba mẹ Khoa cũng chỉ biết lắc đầu cho thằng con trai của mình.
Lớn già đầu rồi mà cứ mỗi lần ở bên cạnh An là lại y chang trẻ con. Không
biết con bé có ma lực gì có thể khiến thằng con mình lúc nào cũng vui vẻ như thế.
- Cả ngày hôm qua vất vả rồi sao không ngủ thêm một xíu mà dậy sớm thế hai đứa?
Nghe tiếng mẹ, cả hai giật mình quay lại. An vội đẩy tay Khoa ra khỏi người
mình nhưng khổ nỗi càng đẩy Khoa càng ôm chặt hơn mới ghê.
-Con mời ba mẹ ăn sáng ạ.
Lúc này Khoa mới chịu buông ra giúp An dọn thức ăn ra rồi còn galang kéo ghế, chăm chút cho cô từng chút một.
-Ăn thịt nhiều vô cho nó bổ nè em.
-Vợ anh nấu cái gì cũng ngon hết à.
-Thương vợ quá.
-…
Khoa cứ khen mãi làm An ngượng kinh khủng, với lại ai đời lại trước mặt mẹ chồng mà khen vợ bao gờ đâu.
Nhưng cũng may ba mẹ Khoa tâm lý, vả lại nuôi thằng con mấy chục năm cũng hiểu tính tình con trai nên chỉ mỉm cười.
-Cái thằng này, không phải chỉ biết khen vợ mà còn phải thể hiện bằng hành
động nữa biết chưa, đừng có suốt ngày ăn hiếp con bé là không yên với mẹ đâu.
-Chưa gì hết mẹ đã thương con dâu nhiều hơn con trai rồi hen, ứ chịu.
-Bởi vậy con đừng có nghĩ đến chuyện ăn hiếp vợ.
-Con không ăn đâu, chỉ hiếp thôi.
-….
Không khí gia đình vui vẻ hẳn lên, dường như An không còn cảm giác khép nép
trước mặt gia đình chồng nữa mà thay vào đó là một gia đình thật sự.
Khoa như một chiếc cầu nối giúp cô và ba mẹ chồng hiểu và đến gần nhau
hơn, điều mà không phải bất cứ ai cũng làm được.
…
Ăn sáng xong xuôi, hai vợ chồng Khoa lên đường đi hưởng tuần trăng mật.
Khoa chuẩn bị rất nhiều thứ cho tuần trăng mật này, nhất định phải cho An
khoảng thời gian thật hạnh phúc, và nhân tiện đây thì cố gắng kiếm cháu
cho ba mẹ bồng luôn.
Nghĩ đến đây tự nhiên Khoa mỉm cười gian tà một mình làm An thắc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!