Ăn trưa xong, Lilith mời Kiều Vụ đi cưỡi ngựa.
Trang viên của Tô Trí Khâm rất lớn, giống như một lâu đài độc lập khổng lồ, Kiều Vụ thường ngày chủ yếu hoạt động ở sảnh ngoài, khi Lilith dẫn cô đến chuồng ngựa ở biệt thự, cô mới thực sự cảm nhận được sức mạnh của tài phú
- bãi nuôi ngựa mênh mông, tuyết trên bãi cỏ chưa tan, chuồng ngựa bằng gỗ trải dài đến cuối tầm nhìn.
Lilith chọn cho Kiều Vụ một con ngựa chân lùn hiền lành, dẫn cô đi dạo quanh bãi nuôi ngựa.
Dù đã là tháng thứ hai ở Moscow nhưng tuyết vẫn rơi không ngừng, các cô khoác áo choàng lông chồn nên cũng không cảm thấy lạnh.
Bông tuyết đậu trên mi, có thể cảm nhận được hơi lạnh và ẩm ướt.
Kiều Vụ thấy Lilith có tâm sự nên hỏi tại sao cô ấy lại buồn bã.
Công chúa nhỏ xinh đẹp mím môi, nói rằng trong một thời gian rất dài tới đây, có thể cô ấy sẽ không gặp Zoya, cô ấy đi vội quá, Lilith thậm chí không kịp ra sân bay tiễn.
Tuy không thích Zoya, nhưng Kiều Vụ cũng không thể hiện rõ sự yêu ghét của mình trước mặt Lilith.
Tuy nhiên Kiều Vụ quả thực đã không thấy Zoya vào bữa trưa.
"Cô ấy đi đâu?"
Lilith thở dài, làn hơi trắng mờ tan nhanh trong tuyết: "Ba Lan, Séc, Thụy Điển? Em không biết Victor muốn cô ấy đi đâu, ai, chú Mondesky đã mở lời cầu xin rồi, cũng vô ích."
Kiều Vụ không hiểu: "Tại sao lại đột ngột như vậy?"
Lilith: "Cô ấy làm Victor không vui, cụ thể là vì sao thì Kiều Vụ có biết không?"
Kiều Vụ chỉ cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình có vẻ thâm ý, nhưng cô xòe hai tay, thành thật bày tỏ mình cũng không biết chuyện này.
Lilith thờ ơ nhún vai, không tiếp tục hỏi về vấn đề này.
"Dù sao 6 năm trước cô ấy đã bị Victor đưa đi Séc rồi, cô ấy mới về Moscow vào mùa hè năm ngoái, nhưng thời gian ở lại cũng ngắn quá đi thôi!"
Kiều Vụ không biết nên nói gì.
"Nhưng so với lần 6 năm trước, ít nhất hôm nay Victor tâm trạng tốt, chắc năm sau em có thể gặp lại Zoya," Lilith cưỡi ngựa đi trước cô, đột nhiên quay đầu lại, thần bí "hư" một tiếng với Kiều Vụ, "Chuyện này, em nói nhỏ với chị, chị không được nói cho bất kỳ ai nhé."
Kiều Vụ không biết cô ấy muốn nói bí mật gì, bản năng gật đầu đồng ý.
"Chị có từng thấy Victor nổi giận chưa?"
"Cái kiểu giận thật sự ấy, không còn thể diện gì nữa ấy?"
Kiều Vụ suy nghĩ nghiêm túc một chút, thành thật lắc đầu.
Tô Trí Khâm đa số thời gian đều nho nhã, lịch sự và ôn hòa, trong mắt người ngoài, anh ta có giáo dưỡng cực tốt.
Và ngay cả khi anh ta thật sự muốn làm điều xấu, cũng là cố chấp, b**n th**, không liên quan gì đến từ "nổi giận".
Lilith đắc ý phe phẩy chiếc roi ngựa trong tay.
"Em đã thấy, ừm, nói chính xác thì em đã nghe lén trong vườn hoa, năm đó em mới 9 tuổi."
"6 năm trước, Zoya không biết làm mất món đồ gì của anh ấy, dù sao cũng chỉ là một món đồ nhỏ không đáng giá, anh ấy ngoài miệng không nói gì, nhưng đoạn thời gian đó đối với Zoya quả thực lạnh nhạt, Zoya để bày tỏ xin lỗi, liền tặng anh ấy một cô bé người Trung Quốc trạc tuổi em bây giờ, và đó là lần đầu tiên em thấy anh ấy nổi giận."
Lilith tiếc nuối thở dài, lẩm bẩm: "Tại sao lại như vậy, may mắn là em đã thấy, không phải là ba, dù sao người thừa kế hoàn hảo không thể dễ dàng bộc lộ cảm xúc, như vậy quá dễ bị người khác nắm được điểm yếu."
Kiều Vụ không hiểu môi trường sinh tồn gia đình này, hỉ nộ ái ố là lẽ thường tình, nhưng sự tức giận của Tô Trí Khâm khi đó vừa mới trưởng thành dường như không được phép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!