Gió trên boong tàu trực đêm thổi phần phật, Nguyễn Lạp nôn nóng đi đi lại lại ở mũi tàu không người.
Gọi điện thoại ba lần cũng không có ai bắt máy.
Cũng phải, trong nước mới 4 giờ sáng, Vương Chinh bây giờ có thể đang ở trong phòng khách sạn, ôm một cô người mẫu trẻ tuổi nào đó, sống mơ màng.
Đêm đông ở St. Petersburg lạnh quá, Nguyễn Lạp thổi một hơi vào tay để làm ấm, rồi lại bấm số điện thoại quốc tế.
Buổi đấu giá vẫn chưa kết thúc, đèn ở tầng cao nhất đã tắt, chứng tỏ người bên trong đã rời đi.
Những vị khách đấu giá khác trong phòng đấu giá đều thở phào nhẹ nhõm, dù sao nếu người đó vẫn còn ở đó, họ thực sự không cần thiết phải ra tay, ngoại trừ việc nâng giá khiến người khác không vui, họ không thu được bất kỳ lợi ích nào.
Tôn Thiếu Phi không thể ở yên trong phòng thêm một phút nào nữa, anh ta như bị ma xui quỷ khiến mà đi theo ra ngoài, nhưng bước chân của anh ta phù phiếm, trong một khoảnh khắc không biết nên trở về phòng khách sạn nghỉ ngơi, hay tìm Kiều Vụ, hỏi cho ra nhẽ rốt cuộc cô ấy đang làm gì.
Anh ta tự nhận gia cảnh trong nước tốt đẹp, giàu có, du học và du lịch mấy năm nay, ra vào đều ngồi khoang hạng nhất, ở khách sạn tốt nhất, nhưng thế giới nhỏ bé mà anh ta tự cho là hoàn hảo, trước mặt tư bản thật sự, căn bản không đáng nhắc tới.
Người đàn ông kia sẵn lòng vung tiền như rác, cho Kiều Vụ tiêu xài.
Cô ấy xứng đáng gì?
Cô ấy xứng đáng chỗ nào!
Cảm giác thất bại và nhục nhã to lớn khiến dạ dày Tôn Thiếu Phi cuộn lại, anh ta dựa vào lan can nôn điên cuồng, nôn được nửa chừng, lại mơ hồ nghe thấy có người ở cách đó không xa đang nói chuyện điện thoại bằng tiếng Trung.
Du thuyền rẽ nước, gió đêm thổi tấm bạt trên cột buồm bay phấp phới, anh ta trong gió mơ hồ bắt được tên Kiều Vụ.
"Không biết thế nào nữa, tôi cũng không rõ Kiều Vụ lấy tiền ở đâu ra."
"200 triệu Rúp, dùng cái giá đó để mua bức tranh đó người là đầu óc có vấn đề à?"
"Nhà tôi còn có một bức, tôi về sẽ nói với ba tôi, mang bức còn lại của mẹ Kiều Vụ đi đấu giá luôn."
"Tối nay bồ của tôi cho tôi leo cây, tôi ở bên này tiếng nói không thông lắm, không thì tôi còn có thể tìm người hỏi thăm xem đây là chuyện gì xảy ra."
"Thật không biết Kiều Vụ đã câu được đại gia nào, thảo nào ngày đó khi cô ta buông lời hung ác với tôi, là cái giọng điệu đó, hóa ra cô ta đã sớm biết đại gia sẽ dọn dẹp bãi cho cô ta."
"Được, vậy chú nghỉ ngơi cho tốt, hai ngày này cháu có thời gian sẽ tìm người hỏi thăm xem Kiều Vụ rốt cuộc là chuyện gì."
Nguyễn Lạp cúp điện thoại, vẫn còn đang lẩm bẩm mắng Kiều Vụ không biết điều, không ngờ trong bóng tối đột nhiên có một người đi ra.
"Cậu đang nói Kiều Vụ sao?"
Tiếng Trung quen thuộc, làm Nguyễn Lạp lập tức không phản ứng kịp, "À" một tiếng.
"Vâng, đúng vậy, cậu quen cô ấy?"
Tôn Thiếu Phi khinh miệt hừ nhẹ một tiếng, cũng không trả lời trực tiếp câu hỏi của đối phương, ngược lại gọn gàng dứt khoát nói: "Vì cô ấy bị người ta bao nuôi, cậu không biết sao?"
Hai chữ "bao nuôi" hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Nguyễn Lạp, theo sự hiểu biết của anh ta về Kiều Vụ, đối phương cao ngạo, hoàn toàn không thể làm chuyện như vậy.
Nhưng năm đó khi ba mang Kiều Vụ từ Pháp về, vết thương tai nạn xe của Kiều Vụ cũng chưa hoàn toàn lành, ngay cả ký ức cũng đứt quãng, ngay cả người cũng không nhận rõ vài người, cả ngày chỉ biết ôm ảnh của Kiều Chi Du khóc.
Cả nhà gần như đã mất hơn một năm, nửa dụ dỗ nửa lừa gạt mới lấy được di vật của Kiều Chi Du từ tay cô, ba vừa có được di sản, quay đầu lại như ném rác, vứt bỏ Kiều Vụ.
Vì thế, hai bức tranh sơn dầu này, đã trở thành nỗi ám ảnh, cũng là chấp niệm của cô.
Cho nên vì di vật của mẹ, cô tự nguyện làm những chuyện đó, cũng không phải không có khả năng.
Hơn nữa dùng lý do này để giải thích con số "200 triệu", cũng là hợp lý nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!