Chương 49: (Vô Đề)

Chương 49 – "Ở bên em là lúc anh sống thật nhất."Trò đùa lãng mạn: 49Nghe những lời đầy ám muội của anh, Khương Tạo cạn lời, cô lờ đi ánh mắt nóng bỏng thâm sâu kia, đấm nhẹ anh một cái: "Em đang muốn nói chuyện tình cảm, ấm áp, sao anh cứ lái sang chuyện giường chiếu thế hả?"

Tạ Lịch Thăng v**t v* gò má mịn màng của cô, hỏi ngược lại: "Chuyện đó còn chưa đủ tình cảm, chưa đủ ấm áp sao?"

"Hay là em không thích kiểu quá ấm áp sâu sắc như thế?"

Khương Tạo: "…" Tôi xin thua, thật đấy.

Anh xoay người cô lại một chút để tiện hôn môi, cúi đầu cười: "Em tò mò về chuyện hồi nhỏ của anh đến vậy sao?"

"Em muốn hiểu anh nhiều hơn một chút." Cô dán chặt ánh mắt vào đôi môi hơi ướt át của anh.

"Anh rất hoan nghênh." Tạ Lịch Thăng dùng chóp mũi cọ nhẹ qua sống mũi cô, thì thầm trêu chọc: "Gọi thêm một tiếng "đàn anh" nữa đi, anh sẽ kể cho em nghe hết."

Một số danh xưng khi vô tình thốt ra thì bình thường, nhưng trong tình huống này, nếu anh cố tình yêu cầu, nó lại mang theo cảm giác kỳ quái, đầy ẩn ý và vô cùng k*ch th*ch.

Khương Tạo nghịch những ngón tay thon dài, đầy sức mạnh của anh, nghiêm túc đánh giá: "Anh đúng là b**n th** thật sự."

Tạ Lịch Thăng bật cười thành tiếng. Sự rung động từ lồng ngực anh truyền rõ ràng sang tấm lưng cô.

"Cảm xúc lúc đó giờ đâu còn nhớ rõ nữa."

Anh nói: "Có lẽ chỉ những nỗi đau tột cùng hoặc niềm vui cực độ mới khắc sâu trong ký ức thôi."

Cô hiểu ý, khẽ hỏi: "Vậy chuyện đó đối với anh mà nói, không tính là quá đau khổ, đúng không?"

"Ừm, không đến mức đặc biệt khó chịu. Chỉ là…" Tạ Lịch Thăng giữ vẻ mặt bình tĩnh, đúc kết chính xác: "Chỉ cảm thấy… quả nhiên là thế."

"Sau khi bố mẹ "ly hôn", mẹ ruột không chỉ không cần anh, thậm chí mười mấy năm chẳng thèm gặp mặt. Mẹ ruột còn thế."

"Thì làm sao mẹ kế có thể thật lòng yêu thương anh? Xét theo logic thì điều đó vốn dĩ không thể xảy ra."

Khương Tạo xoay người lại, hai tay vòng qua cổ anh, chủ động rướn lên hôn chụt vào môi Tạ Lịch Thăng một cái thật kêu, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói: "Tình yêu không phải là thứ có thể dùng logic để bác bỏ."

"Được yêu thương cũng không cần bất kỳ tiền đề nào cả."

"Là họ sai, không liên quan đến anh."

Cô áp trán mình vào trán anh, không nhịn được trêu chọc: "Sếp Cua, với cái tính cách phô trương của anh, anh lẽ ra phải là kiểu người tự tin rằng mình "hiển nhiên được yêu" mới đúng chứ."

"Rốt cuộc đâu mới là con người thật của anh? Phải chăng người trầm lặng, tiêu cực kia mới là anh?"

Tạ Lịch Thăng ôm chặt lấy cô, một tay bao trọn tấm lưng gầy, tay kia đỡ sau gáy. Trước khi cúi xuống hôn, anh nói: "Ở bên em là lúc anh sống thật nhất."

Khương Tạo cong khóe mắt, mỉm cười đón nhận nụ hôn của anh.

Hai ly bia uống dở bị bỏ quên bên cửa sổ sát đất, lớp thủy tinh trong suốt và những bọt khí lăn tăn bay lên vẽ nên khung cảnh ngọt ngào, quấn quýt mặn nồng của đôi tình nhân.

Cô ngồi gọn trong lòng anh, say sưa hôn. Chiếc chăn mỏng vốn đắp trên người cũng trượt dần theo những cử động nhỏ, cuối cùng bị vứt lại một bên một cách tội nghiệp, nhăn nhúm.

Sau mấy tháng "thực hành", trừ việc hơi thiếu hơi ra thì Khương Tạo đã thuần thục kỹ năng hôn. Thế nên, dù có thể quấn quýt với anh vài hiệp, cô vẫn luôn là người thua cuộc, đỏ mặt tía tai và nín thở vì thể lực không đọ lại đối phương.

Tuy nhiên, cô cảm thấy rất đắc ý mỗi khi Tạ Lịch Thăng vì những tiểu xảo của mình mà cứng đờ người hay khẽ run lên, phải siết chặt vòng tay hơn, hoặc bật ra tiếng th* d*c trầm thấp đầy quyến rũ. Chỉ chừng đó thôi đã đủ cho cô cảm giác thành tựu.

Đạo lý lấy nhu khắc cương đã được cô áp dụng triệt để.

Ngón tay hơi thô ráp của Tạ Lịch Thăng lướt qua vành tai cô. Khương Tạo lém lỉnh dùng đầu lưỡi l**m nhẹ một cái, lập tức khiến cả người anh tê dại.

Cảm giác đắc ý vừa nhen nhóm trong lòng lập tức bị anh dập tắt không thương tiếc, như muốn cảnh cáo cô đừng hòng tìm cách ở cửa trên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!